Trả tiền trai đẹp để lau nước mắt

Bản quyền hình ảnh

Tôi và tầm 10 người ngồi trong một phòng họp tại một khu văn phòng tại Tokyo và một người đàn ông vừa bật một số đoạn phim lên.

Khi âm nhạc vang lên từ một cái loa bé tí, một câu chuyện đau lòng về một người đàn ông khiếm thính và cô con gái bắt đầu. Bé gái mắc phải một căn bệnh hiểm nghèo và nhanh chóng được đưa tới bệnh viện, Người đàn ông, vì không thể giao tiếp rằng ông là bố cô bé đã bị bắt phải chờ ở quầy lễ tân. Bộ phim kết thúc với cảnh ông bố khóc nấc lên khi cô bé chết trong cô độc.

Khi bộ phim thứ hai - về một chú chó hấp hối - bắt đầu, tôi nghe thấy tiếng khóc sụt sùi từ phía bên kia của căn phòng. Một vài phút sau, có tiếng sụt sịt khá to bên phải tôi. Trong vòng 15 phút, một nửa căn phòng dán mắt vào màn hình, với nước mắt chảy dài trên má.

Người đàn ông kia bắt đầu đi quanh, với một chiếc khăn tay to, anh nhẹ nhàng lau nước mắt trên khuôn mặt của mọi người. Anh cần mẫn gấp khăn lại sau khi lau nước mắt để mỗi người đều có một khoảng khăn khô.

"Khi tôi bắt đầu tổ chức những buổi như thế này, có những khoảnh khắc khá là khó xử", người đàn ông với chiếc khăn tay, Ryusei, nói với tôi. Anh có vóc dáng của một người mẫu và rất nghiêm túc với công việc lau nước mắt.

"Lúc đó tôi chưa luyện tập đủ nên không khóc một cách dễ dàng được, và điều này có nghĩa là người xem cũng sẽ không khóc. Nhưng giờ tốt hơn nhiều rồi, tôi có thể khóc và mọi người sẽ khóc theo."

Bản quyền hình ảnh
Image caption Ryusei lau nước mắt của một người phụ nữ

Chức vụ của anh nghe có phần kì lạ: ikemeso danshi, hay "người đàn ông đẹp trai khóc". Anh tổ chức những buổi như thế này với mục đích chính là làm mọi người khóc.

"Người Nhật không quen với việc khóc trước mặt mọi người. Nhưng một khi bạn đã khóc trước mặt người khác, không khí xung quanh sẽ thay đổi, đặc biệt là trong công việc."

Ý tưởng của việc này là để thể hiện sự yếu đuối của bạn - khi người khác thấy điều đó, giả thiết là nó sẽ kết nối mọi người và họ sẽ làm việc như một nhóm tốt hơn.

Hầu hết những bộ phim anh bật chú trọng vào vật nuôi bị ốm hoặc tình cảm giữa cha và con gái, và có vẻ như nhắm vào người xem là phụ nữ. Tôi được thông báo là ai cũng có thể đến ngày hôm nay, nhưng tất cả, trừ một người, đều là nữ. Người đàn ông duy nhất là sếp của công ty, người đứng ra sắp xếp buổi gặp gỡ này.

Bản quyền hình ảnh

Các công ty có thể lựa chọn từ một danh sách các chàng đẹp trai khóc. Một người là nha sĩ và khóc là nghề tay trái , trong khi người khác là vận động viên thể dục dụng cụ, người điều khiển tang lễ hoặc anh đánh giầy.

Chủ trì buổi hôm nay, Ryusei được biết đến là "anh chàng khóc đẹp trai nhưng hơi lớn tuổi" - những người khác đều ở độ tuổi 20 trong khi anh đã gần 40.

Ở Tokyo, một số công ty khác cũng đã ra mắt những dự án tương tự. Dịch vụ ôm ấp không tình dục và thuê bạn đã có mặt trong thành phố.

Các buổi gặp gỡ để khóc là ý tưởng của Hiroki Terai - anh là một doanh nhân quyết tâm làm người Nhật thể hiện cảm xúc của họ, "Tôi luôn có hứng thú với cảm xúc tiềm ẩn của con người," anh nói.

Bản quyền hình ảnh
Image caption Người sáng lập ra buổi khóc Hiroki Terai: "Tôi muốn người Nhật khóc"

Tất cả bắt đầu khi anh 16 tuổi, Không có bạn ở trường, Hiroki ăn cơm trưa trong phòng toa lét, một mình. Đó là một quãng thời gian khó khăn: "Trong khoảng thời gian đó tôi cảm giác tôi bắt đầu tìm hiểu thêm về cảm xúc thật của mọi người - ở ngoài thì họ cười nói nhưng đó không phải lúc nào cũng là cảm xúc của họ.

Dự án đầu tiên của anh là tổ chức những buổi lễ ly hôn cho những cặp đôi mà cuộc hôn nhân của họ đã tan vỡ, "Đỉnh điểm của buổi lễ là đập tan chiếc nhẫn cưới bằng một cái búa." Các cặp vợ chồng nói lúc khóc là lúc nhẹ nhàng nhất. Do đó Hiroki quyết định thành lập một doanh nghiệp khóc vào năm 2013. Dự án bắt đầu với các buổi gặp gỡ mở cửa cho tất cả mọi người ở Tokyo.

"Mọi người đến và cùng khóc. Sau khi khóc họ nói họ cảm thấy sau đó rất thoải mái," anh nói. "Vấn đề duy nhất là nhận thức trong việc đàn ông khóc. Mọi người nghĩ rằng họ mau nước mắt và yếu đuối."

Bản quyền hình ảnh

Cách giải quyết của Hiroki? Các buổi khóc được dẫn dắt bởi đàn ông đẹp trai. Anh muốn đưa hình ảnh đàn ông khóc thành xu thế trong khi dùng những người đàn ông này để làm những người khác khóc.

Tôi hỏi anh ấy tại sao họ phải đẹp trai. Anh nhún vai, "Tôi nghĩ vì nó khác với đời thường," anh nói. "Nó rất thú vị."

Mọi người có thể bị bất ngờ bởi chính phản ứng của họ với các bộ phim. "Tôi đã nghĩ rằng mình sẽ không khóc," Terumi thú nhận - cô là một nghệ sĩ hài đang làm phim tài liệu về buổi này. "Nhưng tôi đã khóc rất nhiều."

Chính bộ phim về tình cảm cha và con gái đã làm cô khóc: "Bố tôi vẫn còn sống nhưng tôi hơn 30 tuổi rồi... tuy vậy đến giờ, tôi thỉnh thoảng vẫn đối xử không phải phép với ông," cô cười một cách lo lắng. "Tôi bắt đầu cảm thấy ân hận về việc đó."

Tuy vậy, không phải ai cũng cảm thấy xúc động. Với một cái nhìn bí ẩn về phía sau, Uria, một nhân viên trong văn phòng, hỏi: "Tôi nói thật được không? Tôi đảm bảo với cô rằng cô có thể. "Thành thật mà nói tôi không quan tâm đến loại phim này. Tôi nghĩ rằng có khoảng năm hoặc sáu phim, có rất nhiều người chết. Tôi không thích nó! Tôi không nghĩ rằng nó cảm động. Tôi không cảm thấy xúc động."

Toàn bộ tiền đề cho ý tưởng kinh doanh của Hiroki là quan niệm rằng người Nhật không khóc đủ. Tôi tự hỏi điều này có phải là một định kiến không, nhưng hầu hết những người tham dự hôm nay đều có vẻ đồng ý.

"Người Nhật không giỏi trong việc thể hiện cảm xúc của họ. Tarumi nói với tôi. "Những người làm việc ở trong các công ty thường không bày tỏ ý kiến hoặc cảm xúc của họ quá nhiều."

Và đây là điều hối thúc Hiroki, người sáng lập của công ty ."Tôi muốn người Nhật khóc," anh nói với sự hăng hái thực sự. "Không chỉ ở nhà nhưng cả trong văn phòng. Nếu bạn khóc ở chỗ làm việc [bạn nghĩ] đồng nghiệp của bạn sẽ không muốn chạm vào bạn - có một cái nhìn thực sự tiêu cực."

Bản quyền hình ảnh

"Nhưng tôi biết là sau khi bạn khóc và cho mọi người thấy mặt yếu đuối của bạn, bạn sẽ hòa thuận với mọi người hơn và điều đó cũng tốt cho công ty. Việc đó tạo ra một môi trường làm việc tốt hơn và mọi người thân thiện với nhau hơn."

Khi tôi rời đi, tôi nhìn lại một buổi chiều khó tin. Tôi có khóc không? Không. Nhưng nếu tôi được tập trung vào bộ phim, có thể tôi đã khóc. Thay vào đó, tôi đã rón rén đi đằng sau căn phòng cố gắng thu âm những tiếng khóc cho bản báo cáo trên đài của tôi. Không quá thuận lợi cho việc thoải mái sụt sùi.

Tin liên quan