Quỷ đỏ không "phiêu"

Wayne Rooney
Image caption <i>Rooney đơn độc trên hàng công vì United không dám mạo hiểm trước Birmingham</i>

Hiếm có khi nào, cuộc đua giành chức vô địch giải Ngoại hạng lại sít sao đến vậy. Chưa một đội bóng nào tự tin khẳng định mình là nhà vô địch tuyệt đối.

Man United bị Chelsea bỏ lại phía sau tới 5 điểm khi thất bại trước Liverpool, lúc này khoảng cách giữa họ chỉ là 1 điểm (Chelsea còn 1 trận chưa đấu). Ở thời điểm, Chelsea đánh bại Arsenal 3-0, đội bóng của Arsene Wenger tụt lại phía sau tới 11 điểm – bây giờ, họ chỉ kém Chelsea đúng 1 trận thắng (cùng mới đá 20 trận). Và 3 bàn thắng của Carlos Tevez vào lưới Blackburn Rovers đưa Man City lên đứng thứ 4, với 4 trận thắng liên tiếp dưới thời Roberto Mancini.

Cuối tuần qua, mưa tuyết giúp Manchester United và Arsenal có cơ hội phả hơi nóng vào gáy Chelsea. Những cũng chính nhiệt độ bằng không đã làm bộ đôi này mất dịp thu hẹp khoảng cách – trong khi Chelsea hưởng lợi vì trận đấu giữa họ với Hull bị hủy.

Không đủ năng lực để chiến thắng trong thời điểm nhạy cảm không phải là điều xa lạ với đội bóng của Wenger, ít nhất là ở mùa này. Các học trò của Wenger đã phải chống đỡ các đợt tấn công của Everton, bởi thiếu sự sáng tạo của Cesc Fabregas, sức mạnh và tầm ảnh hưởng ngày càng gia tăng của Alex Song, khả năng quyết đoán trước khung thành của Van Persie.

Trường hợp của United lại khác.

Sức mạnh ở hàng tiền vệ không thiếu. Khả năng dứt điểm trên hàng công cũng có thừa. Điểm yếu ở hàng phòng ngự cũng dần được cải thiện với sự trở lại, lần lượt, của Wes Brown, Nemanja Vidic, Jonny Evans.

Nhưng, tính bảo thủ dường như đã bóp chết sự sáng tạo và tính phiêu lưu của đội bóng này.

Image caption <i>Man United từng giành chiến thắng nhờ yếu tố đột biến đến từ CR7</i>

Trận hòa 1-1 của United trước Birmingham làm dấy lên những câu hỏi về tính linh hoạt của đội bóng này.

Họ không thể tạo nên sức ép hủy diệt, ngay cả khi vượt trội về kỹ thuật và khả năng kiểm soát thế trận trong hiệp 1.

Hàng phòng ngự và thủ môn Birmingham đã chơi tốt, nhưng không có nghĩa là không thể sụp đổ trước sức mạnh hủy diệt thường thấy ở bầy Quỷ đỏ.

Điều đó chỉ có thể được hiểu như một dấu hiệu cho thấy Sir Alex Ferguson bắt đầu phản ứng chậm chạp trước những hình thái mới của bóng đá hiện đại: quấy phá lối chơi của đối thủ bằng sức mạnh thể lực.

Dưới thời Jose Mourinho, Chelsea dường như là đội bóng có khả năng thay đổi và thích nghi nhanh nhất.

Nhưng chính Man United mới là đội bóng có khả năng tạo đột biến nhiều nhất, nhờ vào những cá nhân xuất sắc như Cristiano Ronaldo, Wayne Rooney, Carlos Tevez, Paul Scholes và Ryan Giggs.

Bằng chứng là 3 danh hiệu vô địch Ngoại hạng và chức vô địch Champions League.

Dấu hiệu đáng lo ngại về năng lực phản ứng của Sir Alex, 68 tuổi, là điều có thể - chắc chắn sẽ xảy ra với bao người già khác.

Các đội bóng giờ đây thường có xu hướng sử dụng duy nhất một tiền đạo. Hệ thống 4-2-3-1 đang trên đường trở thành mô hình mang tính mặc định, với tư cách là sơ đồ chiến thuật thay thế cấu trúc 4-4-2 của thế kỷ 20.

Thực tế, một đội bóng ra sân với sơ đồ như vậy thường có xu hướng phá lối chơi của đối phương: 10 cầu thủ lùi về mỗi khi đối phương có bóng. Cách chơi này càng có ý nghĩa hơn khi đội bóng ấy phải đối mặt với một đối thủ, như Barcelona.

Image caption <i>Sir Alex Ferguson bắt đầu có dấu hiệu chậm chạp trước những hình thái mới của bóng đá hiện đại</i>

Birmingham không bao giờ là Barcelona. Và việc Wayne Rooney chơi đơn độc trên hàng công chỉ có thể được hiểu như cách lý giải của Alex McLeish, rằng “Man United đã dành sự tôn trọng nhất định cho chúng tôi”.

Rooney có khả năng chơi đơn độc. Nhưng điều đó đặt ra cho anh gánh nặng ghi bàn và giới hạn tầm hoạt động của số 10.

Điều ngạc nhiên là Birmingham mới chính là đội bóng chơi mạo hiểm hơn. McLeish vẫn bố trí Cameron Jerome và Chucho trên hàng công, dù tiền đạo người Ecuador nhô cao hơn.

Thể lực và sự táo bạo của cặp tiền đạo này đã làm hàng phòng ngự của Man United bối rối. Và nếu may mắn hơn, Birmingham đã có thể ghi được nhiều hơn 1 bàn thắng.

United rõ ràng đã bảo thủ, chọn lối chơi thông thường của thế kỷ 21 để đối phó với một đối thủ chuyên phòng ngự phản công. Họ có thể biện minh, Chelsea cũng chỉ giành được 1 điểm tại St Andrew.

Các chuyên gia phân tích và sử gia bóng đá đã ghi nhận quá trình tiến hóa của bóng đá hiện đại thông qua số lượng cầu thủ tấn công, đặc biệt là hàng tiền đạo: hệ thống tấn công hủy diệt của người Áo với “wonder team” của thập niên 30, rồi sơ đồ 4-2-4 của người Brazil, chuyển qua bóng đá tổng lực của Hà Lan và Ajax trong những năm đầu thập niên 70… Qua mỗi thời kỳ, số lượng cầu thủ chuyên tấn công ngày một giảm đi.

Trong bối cảnh những chuyên gia tấn công thực thụ ngày càng hiếm, mẫu cầu thủ đa năng, đảm nhiệm mọi vị trí, trách nhiệm được giao, lên ngôi.

Federico Macheda hiện đang phải điều trị chấn thương dây chằng. Và khi tân binh Mame Biram Diouf vào sân, chơi bên cạnh Rooney, người ta hiểu rằng Sir Alex chấp nhận 1 điểm.

Sir Alex từng giải thích việc ông ít đưa Michael Owen vào sân vì “lối chơi của anh na ná Wayne Rooney” – điều lạ lùng, họ từng đá cặp với nhau ở đội tuyển Anh.

Image caption <i>Michael Owen ngồi dự bị suốt 90 phút trong trận đấu với Birmingham</i>

Vì vậy, Owen ngồi dự bị trong trận đấu với Birmingham. HLV Ferguson cũng không có được sự phục vụ của Dimitar Berbatov, vì chấn thương đầu gối. Nhưng ngay cả khi vào sân, liệu anh có ghi được bàn thắng trước lối chơi áp sát của đối phương?

46 bàn thắng ghi được tại giải Ngoại hạng không phải là một thành tích kém cỏi, so với Arsenal (53), Chelsea (45). Có điều, nếu chặt chẽ hơn đánh giá lại, ai đó có thể giật mình: 18 bàn của MU ghi được ở các trận đấu với Wigan (thứ 16), West Ham (17) và Portsmouth (20).

Cuộc đấu giành chức vô địch mùa này ngày càng có thêm nhiều ứng viên muốn đăng ký tham dự. Vẫn biết giành chiến thắng, trước tiên phải bắt đầu bằng phòng ngự, nhưng nếu không mạo hiểm tấn công, liệu có thể chiến thắng?

Tin liên quan