Đức - Anh: 5 điểm nhấn then chốt

Franz Beckenbauer tự tin tuyển Đức sẽ thắng trên chấm phạt đền sau khi hai đội tuyển Anh và Đức hòa nhau trong thời gian thi đấu chính thức.

Image caption <i>Những cuộc đối đầu giữa bóng đá Anh và Đức bao giờ cũng căng thẳng, kể từ sau World Cup 1966</i>

Những người ngoại cuộc nhưng là huyền thoại thể thao Đức, như Michael Schumacher hay Boris Becker, không giấu giếm tình cảm yêu quý dành cho tuyển Anh, nhưng đều cho rằng “Mannschaft” sẽ thắng “Tam sư”.

Bất chấp, Steven Gerrard cho rằng kinh nghiệm là yếu tố quyết định chiến thắng, và điều đó thì tuyển Anh có thừa. Jurgen Klinsmann cũng thừa nhận nhiều nhan tố của đội tuyển Anh chưa phát huy hết tiềm năng.

Nhân tố quyết định trận đấu, họ là ai?

Image caption <i>Trận chiến ở tuyến tiền vệ mang tính sống còn</i>

Bastian Schweinsteiger vs Frank Lampard

Trận chiến ở khu vực giữa sân mang ý nghĩa quyết định cho chiến thắng của một đội bóng.

Frank Lampard, với 27 bàn thắng ghi được mùa qua, 20 bàn thắng trong 81 trận đấu/11 năm cho tuyển Anh, thực sự là một trong những tiền vệ trung tâm hàng đầu thế giới.

Bastian Schweinsteiger tỏa sáng rực rỡ trong màu áo tuyển Đức tại Euro 2000, dù đội bóng của anh thất bại. Xuất thân từ một tiền vệ cánh, Schwennie ngày càng được sử dụng nhiều hơn ở vị trí tiền vệ trung tâm, trước khi chia sẻ vai trò tiền vệ phòng ngự cùng Khedira trong sơ đồ 4-2-3-1 của tuyển Đức.

Lampard luôn khiến cho các đời HLV tuyển Anh cảm thấy khó xử khi không biết đặt anh thực sự chơi ở vị trí nào trong hàng tiền vệ, đặc biệt là câu chuyện Frank và Steven có nên chơi cạnh nhau. Nhãn quan chiến thuật nhanh nhạy, điều phối bóng ra biên nhanh cùng cú sút xa uy lực là những điểm mạnh nhất của số 8 này.

Image caption <i>Cuộc đối đầu của trẻ và tài năng, với già mà kinh nghiệm</i>

Mesut Ozil vs Gareth Barry

Mesut Ozil được Werder Bremen mua về để thay thế Diego trong vai trò tiền vệ tổ chức trận đấu.

Gareth Barry trưởng thành từ cánh trái, trước khi được Steve McClaren mạnh dạn đưa vào sử dụng ở vị trí tiền vệ phòng ngự, và Martin O’Neil “nhào nặn” anh trở thành chốt chặn lý tưởng ở Aston Villa và hiện tại là Manchester City.

Nhiệm vụ của Ozil là cung cấp bóng cho các chân sút Miroslav Klose, Lucas Podolski thay Thomas Mueller. Tuy nhiên, pha dứt điểm thành bàn của Ozil cho thấy tiền vệ 21 tuổi này cũng biết cách sút xa.

Fabio Capello đã chấp nhận chơi “tất tay” trong “canh bạc” mang tên Gareth Barry khi chấp nhận điền tên anh vào danh sách 23 cầu thủ chính thức, dù thời điểm đó chấn thương mắt cá chân vẫn chưa cho phép anh tập luyện đầy đủ.

Đối mặt với vị thủ lĩnh tương lai của tuyển Đức, Barry, 29 tuổi, có nhiệm vụ “bắt chết” cầu thủ gốc Thổ Nhĩ Kỳ này. Tất cả chỉ có vậy!

Image caption <i>Họ là hai mẫu cầu thủ tính cách đối lập, vị trí đối lập, nhưng có chung đẳng cấp</i>

Arne Friedrich vs Wayne Rooney

Được HLV Thomas Voeller đưa vào đội tuyển Đức vào năm 2002 khi mới có 5 trận đấu cho tuyển U21, nhưng phải chờ đến Euro 2004, Friedrich mới thực sự được đảm bảo suất chính thức trong đội tuyển quốc gia.

Đó là thời điểm Mannschaft thực sự khủng hoảng ở vị trí trung vệ với những danh thủ như Mathias Sammer, Sebatian Kehl, Christoph Metzelder… thường xuyên bị chấn thương hoặc mất phong độ.

Cùng với đồng đội Per Mertesacker được trình làng từ 2004, Friedrich trở thành những trụ cột của hàng phòng ngự Đức với một lối chơi đơn giản, chắc chắn và mạnh mẽ.

Không sở hữu lối chơi hào hoa hay quyết liệt, Arne Friedrich thuộc mẫu trung vệ cần cù, chắc chắn và tập trung, hiếm khi mắc sai lầm ngớ ngẩn.

Đối diện với Friedrich ở trận đấu này chính là Wayne Rooney, tác giả của 34 bàn thắng cho MU mùa qua, cũng là một trong những ứng viên giành danh hiệu Vua phá lưới World Cup lần này, nhưng chưa một lần “nổ súng” sau 3 trận vòng bảng.

Image caption <i>Terry từng đánh đầu giúp Anh thắng Đức 1-0 vào năm 2008. Klose đơn giản là "oanh tạc cơ"</i>

Miroslav Klose vs John Terry

Bất kể ai nói gì, Joachim Loew vẫn luôn đặt trọn vẹn niềm tin vào tiền đạo gốc Ba Lan này, ngay cả khi anh phải nhận thẻ đỏ dẫn tới việc Đức thua Serbia 0-1 ở vòng bảng.

Klose đã ghi 11 bàn thắng sau 3 lần tham dự. Klose đã vươn lên ngang hàng với thầy cũ Jurgen Klinsmann, và chỉ còn đứng sau huyền thoại Gerd Muller (14 bàn).

Đáng chú ý, nếu như cả 5 bàn thắng ghi được ở World Cup 2002 đều được thực hiện bằng đầu, thành tích ghi bàn của Klose 4 năm sau đó ấn tượng và toàn diện hơn nhiều: 3 bàn bằng chân phải, 1 bàn chân trái và bàn thứ 5 được thực hiện bằng một pha… đánh đầu.

John Terry đã bỏ lại sau lưng những tai tiếng, dành toàn bộ tâm trí cho World Cup để đời của mình. Cựu đội trưởng đội tuyển Anh thực sự là hòn đá tảng ở hàng phòng ngự.

Image caption <i>Cuộc đối đầu của 2 đội trưởng, đáng tiếc, chỉ 1 chiến thắng</I>

Philipp Lahm vs Steven Gerrard

Lahm cũng như Schweinsteiger bắt đầu nổi lên từ Euro 2004 ở vị trí hậu vệ… trái.

Dự bị cho hậu vệ trái Bixente Lizarazu tại Bayern Munich, kế thừa vị trí của Willy Sagnol bên cánh phải, nhường cánh trái cho Marcel Jansen (cũng là đồng đội tại tuyển Đức), Lahm tạo lập danh tiếng lại từ đầu trong vai trò một hậu vệ… phải.

Nhỏ con, khéo léo và sở hữu những cú tạt bóng có độ chuẩn xác không chê cho “oanh tạc cơ” Klose đánh đầu, đội trưởng tuyển Đức là mẫu hậu vệ điềm tĩnh, lên công về thủ hợp lý và sẵn sàng tạo ra đột biến nhờ sút xa tốt.

Nhưng Lahm hứa hẹn sẽ có một trận đấu cực kỳ khó khăn khi anh phải đối mặt với Steven Gerrard, đội trưởng tuyển Anh.

Nói về Gerrard là nói tới một cầu thủ có thể thi đấu ở bất kỳ vị trí nào trên hàng tiền vệ và tiền đạo. Bao quát trận đấu tốt, chuyền xa- ngắn đều chính xác, sở hữu những cú sút xa chết người (từng làm Alan Smith của MU gãy chân làm 3 khúc sau một cú sút xa khi MU gặp Liverpool tại FA Cup năm 2006). Tiền vệ đội trưởng Liverpool còn phối hợp rất tốt với Ashley Cole – một mối hiểm họa thường trực khác mà Lahm sẽ không dễ để hóa giải được.

Tin liên quan