Cần đồng thuận về Biển Đông

Image caption Biển Đông hiện là vùng có nhiều tranh chấp về lãnh hải và các quần đảo

Có người hỏi tôi đồng thuận theo kiểu nào? Có phải theo kiểu chính quyền hiện nay nói hay không? Theo tôi phải theo kiểu đồng thuậncủa ông cha chúng ta từng làm khi có quốc biến.

Phải từ mọi phía và không thể áp đặt, do nhận thức của mọi người mà theo tôi phải là của toàn dân tộc trước hiểm hoạ chưa từng có trong ngàn năm qua. Phải bắt chước tiền nhân, gác bỏ thù riêng như ông cha chúng ta thường làm.

Không may sau Thế chiến II, Việt nam đã trải qua hai cuộc chiến tranh rất dài ác liệt chưa từng có. Bắt đầu thập niên 50 thế kỷ XX, lại ởtrong hoàn cảnh có cuộc chiến tranh lạnh giữa hai khối chính trị thù địch trên thế giới, Việt Nam đã bị cuốn hút và nhanh chóng trở thành nạn nhân của các thế lực quốc tế.

Song Việt Nam cũng đã tiếp nhận được truyền thống khôn ngoan của tiền nhân. Từ việc sửa sai kịp thời trong cải cách ruộng đất đến Cuộc cách mạng văn hóa long trời lở đất, nếu “địa chấn” ấy nhưlan mạnh đến tận Campuchia thì dường như bị chặn trước khi ảnh hưởng đến Việt Nam.

Quyết định đánh chiếm Trường Sa trước khi đánh chiếm Sài Gòn, theo tôi đã mang tính bước ngoặt lịch sử dân tộc.

Từ khi giải phóng Trường Sa đến nay, Việt Nam bắt đầu phải đối phó với thách thức chưa từng có trong lịch sử ngàn năm. Nhất là trước sự lớn mạnh của siêu cườngmới nổi, lại tiếp tục truyền thống bành trướng đường Lưỡi bò “Đại Hán” ở thập niên 30 thế kỉ XX ở Biển Đông.

Bất chấp sự thật lịch sử rất rõ ràng ghi trong chính sử như Đại Nam Thực Lục Tiền biến, Đại Nam Thực Lục Chính biến, Quốc Triều Chính Biên Toát Yếu, Đại Nam Hội Điện Sử Lệ hay sách địa lý Đại Nam Nhất Thống Chí, nhất là các văn bản nhà nước từ châu bản triều đình đến các văn bản của các cấp chính quyền tỉnh đã ghi chép rất rõ hoạt động của dân binh đòi Hoàng Sa kiêm quản đội Bắc Hải cũng như thủy quân triều Nguyễn bắt đầu từ năm 1876 đi cắm cột mốc, dùng bia chủ quyền tại Hoàng Sa và Trường Sa theo cách thức Phương Tây.

Các tài liệu Phương Tây cũng đã ghi chép đầy đủ các sự kiện xác lập chủ quyền rất cụ thể theo phong cách phương Tây từ năm 1816.

Bất chấp pháp luật quốc tế, đặc biệt Hiến Chương, các nghị quyết của Liên Hiệp Quốc cấm dùng vũ lực, Việt Nam luôn là nạn nhân của các hành động dùng võ lực như trong tháng giêng năm 1974 ở Hoàng Sa cũng như tháng 3 năm 1988 ở Trường Sa.

Bất chấp cả luật biển 1982 mà các nước đã kí , đã quiđịnh rất rõ việc thềm lục địa, lãnh hải… Việt Nam đang là nạn nhân của thế lực quốc tế quá nhiều tham vọng và hung hãn.

Quốc gia hưng vong , thất phu hữu trách. Người dân rất bức xúc và thông cảm với những thử thách quá lớn lao mà chính quyền hiện nay đang phải đối phó.

Truyền thống Việt Nam luôn “trọng sỉ” hơn “trọng tước” nên trước quốc biến, thời Trần các bô lão đã họp tại hội nghị Diên Hồng để thể hiện sự đoàn kết dân tộc.

Thời nay, trước thách thức lớn lao chưa từng có từ Tây Nguyên đến Biển Đông ấy, các bô lão cách mạng có tầm nhìn xa, thấy hết các nguy cơ, thử thách và các bô lão trí thức kêu gọi cùng nhau đồng thuận từ chính quyền đến người dân, từ trong ra ngoài nước.

Muốn có sự đồng thuận thì trước hết chính quyền phải lắng nghe dư luận, nhất là những kiến nghị xác đáng của các bô lão cách mạng và bô lão trí thức.

Ngược lại, mọi người phải nhận thức rõ nguy cơ cùng mục tiêu chung, đường lối chung đối phó với những nguy cơ, mỗi người có kế hoạch nhỏ xây dựng nội lực đất nước hùng cường đừng để thế nước suy yếu do mất đoàn kết mà ra.

Image caption TS Nguyễn NHã nêu ra đề tài đồng thuận tại Tọa đàm về Biển Đông 24/25 tháng 7 vừa qua ở TPHCM

Sẽ bớt khó khăn

Có sự đồng thuận thì rồi ra sự đối phó với thử thách vô cùng to lớn chưa từng có trong một ngàn năm qua sẽ bớt khó khăn hơn.

Đối với thách thức Biển Đông thì ngoài chính sách ngoại giao mềm dẻo theo truyền thống, có nhu có cương. Nhu cương nhuần nhuyễn đúng lúc, đúng nơi, đúng chỗ và nên linh hoạt có sự phân công cụ thể. Song phải nhất quyềt phải tổng hợp sức mạnh, đa phương hoá, trước mắt đoàn kết chặt chẽ với khối Asean cùng các nước cùng quan tâm đến các nguy cơ thách thức ấy.

Sự đoàn kết khối Asean, khó nhất là Philippines mà tranh thủ được là điều rất thuận lợi.

Các nước như Nhật, Mỹ, Nga, Ấn khi đã thật sự quan tâm thì không dễ gì bất cứ siêu cường nào có tham vọng lớn khó mà có thể đạt mục tiêu của mình.

Về phương hướng đấu tranh trên mặt pháp lý quốc tế, trước hết phải chuẩn bị tốt hồ sơ pháp lý quốc tế nhất là chuẩn bị đội ngũluật gia giỏi kể những luật gia tài ba Việt kiều ở hải ngoại. Nếu cần đưa ra tòa án quốc tế thì ắt phải có sự đồng thuận của các bên liên quan, mà điều này rất khó vượt qua.

Tốt nhất thì tất cả các diễn đàn quốc tế, như Đại Hội Đồng Liên Hiệp Quốc, có thể là diễn đàn tốt nhất để Việt Nam nên trình bày những sự thật lịch sử những tính hợp pháp của chủ quyền của Việt Nam bị xâm phạm cũng những yêu cầu cụ thể của Việt Nam.

Tôi rất mong những ý kiến trên được sự đồng thuận của mọi người từ trong ngoài chính quyền từ trong và ngoài nước, nhất là với các bô lão thời nay cũng như đội ngũ trí thưc trẻở trong cũng như ngoài nước.

Bài viết được tác giả gửi tới BBC và nhiều diễn đàn khác, thể hiện quan điểm riêng của một nhà nghiên cứu, hiện sống tại TPHCM, không nhất thiết trùng với quan điểm của Ban Biên tập.

Tin liên quan