Mối nguy TQ và cơ hội cho VN

  • 11 tháng 5 2014
Image copyright Reuters

Hôm 11/5 là ngày Chủ nhật Đỏ Việt Nam.

Ba miền biểu tình. Nhiều nơi ở hải ngoại biểu tình. Được nhà nước “bật đèn xanh” chứ tạm thời chưa thấy đàn áp.

Trước đây những nhân sĩ trí thức, bloger, người xuống đường bày tỏ ý chí phản đối Trung quốc xâm lược đã bị nhà cầm quyền cho công an, thậm chi những kẻ đội lốt côn đồ- đến ngăn cấm, đe dọa, hành hung, đạp vào mặt, léo lê trên đường, vu khống là phản động, o ép cắt đứt kế sinh nhai của họ, thậm chí bỏ tù nhiều người bằng cách viện dẫn những điều luật trái Hiến pháp. Nay chính quyền lại ngầm “bật đèn xanh” cho báo chí đưa tin về tàu chiến Trung Quốc xâm lược, và đặc biệt, cho những cuộc biểu tình rầm rộ hàng vạn người ở nhiều tỉnh thành trong nước.

Động cơ nào chi phối sự thay đổi này? Nhiều người đặt câu hỏi: có thành thật không, hay đó là màn chót của một “vở diễn bảo vệ chủ quyền” để xoa dịu lòng người dân yêu nước, khi lâu nay sự đớn hèn của một số người cẩm quyền đã “mở cửa hang cừu” cho “con sói” đặt vào từng chân một mà cấm dư luận phản đối hoặc chỉ phản đối một cách chiếu lệ để con sói có đủ thời cơ khoét sâu ngách hang kiên cố của nó trong ổ cừu. Khi tàu chiến Trung Quốc cùng giàn khoan khổng lồ đã chốt chặt ở Biển Đông, thì con sói giơ chiếc chân thứ 4 vấy máu lên từ trong ổ cừu và nói rằng bữa tiệc cừu đã xong.

Nếu thực sự bữa tiệc cừu đã xong, thì việc dân biểu tình hoặc báo chí được phép đưa tin bây giờ(còn ngày mai và sau nữa thì có thể sẽ lại bị cấm như trước đây), chỉ là màn chót ve vuốt, chỉ là để xì bớt hơi quả bóng quá căng đầy phẫn nộ của người dân khỏi phát nổ mà đe dọa đến địa vị và quyền lợi riêng của họ - điều mà có nhiều lý do để nghi ngờ rằng họ lo sợ hơn là họa mất nước?!

Và sau khi quả bóng xì bớt hơi, sói trong hang cừu yên ổn, tiếp tục xơi những chú cừu khác. Những người xuống đường trong Ngày Chủ nhật Đỏ được “bật đèn xanh” hẳn là yên ổn. Nhưng số phận những người biểu tình sau này sẽ ra sao ?

Cơ sở nào để người dân tin rằng việc làm của nhà cầm quyền là thành thật? Là sẽ không có những cuộc tráo trở về sau? Cần phải theo dõi và giám sát. Vấn đề là hành động chứ không phải là lời nói

Dẫu sao, ngày Chủ nhật Đỏ cũng bộc lộ được sự nồng nhiệt của người Việt Nam trước nguyện vọng bảo vệ chủ quyền lãnh thổ.

Nhưng người dân cũng đừng quên điều cốt tử: người dân chỉ thực sự có chủ quyền trên đất nước của mình khi vấn đề đó phải gắn chặt với một thể chế minh bạch, có dân chủ, tự do, thiết lập khoa học quản trị vận hành quốc gia tốt. Nếu không, chúng ta sẽ vẫn mãi lê bước lưu vong trên chính đất Mẹ của mình như xưa nay mà thôi.

Tại sao Trung Quốc xâm lược?

Câu hỏi này có vẻ quá dễ trả lời. Thì vì bành trướng bá quyền chứ sao.

Image copyright Reuters

Tiếc rằng không chỉ đơn giản như vậy. Một trong những nguyên nhân để Trung Quốc ngày nay luôn muốn xâm lược và có thể xâm lược được Việt Nam là do nhà cầm quyền không đủ, thậm chí đã tự tước bỏ sức mạnh nội tại. Đó mới là điều quan trọng nhất để bảo vệ chủ quyền.

Nhà cầm quyền Việt Nam thực ra cũng đã thử nhiều cách, trong đó hy vọng tựa vào bộ xương mủn nát ý thức hệ cộng sản mác xít và ý thức hệ, thể chế xã hội chủ nghĩa để mong con rắn cùng phe ta thì không xâm hại. Nhà cầm quyền cũng đã cạn mỹ từ và những lời đong đưa để ve vuốt con rắn. Nhưng kết quả thì thảm hại.

Nhà cầm quyền Việt Nam đã tự tước đoạt thứ vũ khí cơ bản nhất để con rắn không nuốt nổi: sức mạnh nội tại của lòng dân, chỉ có thể có được khi có một thể chế dân chủ và minh bạch, và một liên minh thực sự, chân thành, toàn diện với những nước phát triển, tự trọng và có tiềm lực trên thế giới.

Thời cơ thoát vòng nô lệ

Xét về sức mạnh quân sự, chính trị và ngoại giao hiện thời, Việt Nam không thể khởi động một cuộc chiến tranh vì sẽ trăm phần trăm là thất bại nếu áp dụng phương pháp chiến tranh truyền thống. Việt Nam cũng không thể thêm một lần dại dột đem xương máu của người dân Việt làm đấu trường cho những mục đích quyền lợi của các tay siêu cường tham lam. Không thể buộc dân mình thêm những lần chết để nếu sống, thì lại phải lưu vong khốn khổ trên đất nước mình nếu kết cục vẫn chỉ là một chính thể độc tài và lạc hậu.

Hãy biến ngay nguy cơ, hiểm họa hiện nay thành thời cơ đắc lợi.

Hãy đảo ngược tình thế bằng những biện pháp mà các chuyên gia chính trị và hầu hết mọi người đều nhìn thấy: hãy dùng mọi hành động, biện pháp và sự chân thành tối thiểu đạt chuẩn văn minh để thiết lập ngay một khối liên minh toàn diện, đặc biệt là về quân sự với Mỹ, khối Nato và khối EU để nhân lên gấp trăm ngàn lần sức mạnh quân sự và chính trị của Việt Nam. Khi đó Việt Nam sẽ thoát khỏi phận con ếch èo uột, trở thành con cua mà con rắn không thể nuốt trôi.

Và mọi người đều biết rằng, muốn làm được điều đó, cốt tử là phải cải cách thể chế chính trị này một cách toàn diện.

Hãy gắn cuộc biểu tình Đỏ này với những kiến nghị cấp bách, không khoan nhượng đối với chính quyền về dân chủ, tự do, nhân quyền và cải cách triệt để thể chế.

Bài viết nêu quan điểm riêng của một nhà văn sống ở Hà Nội, được viết khi đang thăm Berlin, Đức.

Tin liên quan