Giải Ngoại hạng sẽ lại hấp dẫn?

Bản quyền hình ảnh AFP
Image caption Liệu Manchester United sẽ có một mùa giải thành công hơn?

Từ nhiều năm nay, Premier League được nhiều người gọi với những cái tên mỹ miều: “Giải bóng đá sôi động nhất hành tinh” hay “Giải đấu hấp dẫn nhất hành tinh”. Để có được ngày hôm nay, giải bóng đá số 1 nước Anh đã phải trải qua một quá trình dài. Những ai từng xem giải đấu này từ khi bắt đầu được phát sóng ở Việt Nam vào cuối những năm 90 hẳn không quên không khí buồn của nó vào tối cuối tuần.

Giải Ngoại hạng khi đó gần như đứng cuối trong các giải vô địch quốc gia hàng đầu châu Âu. Số một là Serie A, nơi đã thu hút toàn bộ nhân tài trên thế giới. Thậm chí khi Trapattoni lên nắm quyền đã tuyên bố không gọi ai thi đấu ngoài Serie A vào đội tuyển Italia.

Tiếp sau đó là La Liga, giải đấu giàu chất kỹ thuật và phóng khoáng nhất thời đó. Ngoài hai ông lớn Real Madrid và Barcelona, các đội khác như Valencia, Real Betis… đều có ngôi sao và đá sinh động.

Bundesliga (Đức) và Ligue One (Pháp) cũng được đánh giá cao. Chỉ có Ngoại hạng Anh là bị xem nhẹ. Vì sao thế?

Lý do đầu tiên là vì lối đá. Các đội bóng Anh bị chê là chơi bóng quá đơn giản và nhàm chán, họ bị gán với cái tên “Kick and Rush” (ám chỉ việc chỉ biết chạy và sút). Đến năm 1998 sau khi Glenn Hoddle làm huấn luyện viên trưởng đội tuyển Anh một thời gian mới có chuyên gia khen rằng Tam sư đã đa dạng và tính toán hơn chứ không còn ngây thơ như trước nữa.

Lý do quan trọng nữa là không có bất cứ một ngôi sao lớn nào đến thi đấu tại Giải Ngoại hạng, các cầu thủ hàng đầu nước ngoài chỉ đến đây khi đã luống tuổi, như trường hợp của Davor Suker chuyển sang Arsenal năm 1999.

Những ngôi sao nước ngoài của Premier League là những người không hoặc chưa được đánh giá cao ở nước ngoài, sau khi đến đây mới tỏa sáng, đó là những Eric Cantona, Dennis Bergkamp, Thierry Henry. Van Nistelrooy trước khi sang Manchester United cũng chỉ là một cầu thủ trẻ có triển vọng.

Thời đỉnh cao

Mọi thứ đã thay đổi vào năm 2003 khi Abramovich mua lại Chelsea, ông chủ người Nga tuyên bố: Chỉ cần huấn luyện viên cần cầu thủ nào và cầu thủ đó muốn đến Chelsea, bản hợp đồng sẽ được hoàn tất.

Nhà tài phiệt khi đó mới 37 tuổi đã được bình chọn là nhân vật bóng đá số 1 của năm.

Quả thực tác động của Abramovich lên bóng đá Anh là rất lớn, những mùa bóng tiếp theo chứng kiến những cuộc chạy đua vũ trang rầm rộ của các đội bóng lớn. Chính trong giai đoạn này, khái niệm “tứ đại gia” giải ngoại hạng đã hình thành.

Đây cũng là thời đỉnh cao của các câu lạc bộ Anh ở châu Âu khi bốn ông lớn gồm Chelsea, Manchester United, Arsenal và Liverpool thường xuyên góp mặt trong những vòng đấu cuối cùng của Champions League. Ba mùa liên 2006 - 07,2007 - 08 và 2008 – 09, nước Anh đóng góp tới 3 đại diện tại bán kết của giải đấu danh giá nhất cấp câu lạc bộ.

Đỉnh cao là năm 2008, trận chung kết “nội bộ” giữa Manchester United và Chelsea tại Moscow là một trong những trận chung kết hay nhất trong lịch sử giải đấu này.

Bản quyền hình ảnh Reuters
Image caption Luis Suarez sẽ không có mặt trong mùa giải năm nay

Thoái trào

Bất cứ cái gì sau khi lên đến đỉnh cao cũng đều phải đi xuống, đó là quy luật mà giải Ngoại hạng cũng không phải ngoại lệ.

Sau một thời gian đầu tư ào ạt, các ông chủ cũng phải cắt giảm chi tiêu. Người ta đã chứng minh được số bản hợp đồng mới và số tiền đổ vào thị trường chuyển nhượng tỷ lệ thuận với thành tích của các đội bóng Anh tại đấu trường châu Âu.

Không mua được những ngôi sao lớn và thậm chí chảy máu tài năng (C.Ronaldo sang Real vào năm 2009), thành tích của Premier League ở châu Âu bắt đầu đi xuống. Chuỗi giảm dần rớt xuống đáy vào mùa bóng 2012 – 2013 khi ngay từ Tứ kết đã sạch bóng người Anh.

Thành tích tại châu Âu không phải là tiêu chí duy nhất đánh giá chất lượng. Premier League hai năm nay đã giảm bớt sự hấp dẫn.

Mùa 2012 – 2013, Manchester United dù không xuất sắc nhưng vẫn lên ngôi vương theo một cách dễ dàng nhất trong lịch sử do các đối thủ tự đầu hàng.

Năm rồi, giải Ngoại hạng cũng có rất nhiều bất ngờ, thậm chí quá nhiều nhưng tương đối nhạt nhẽo do không có ai đủ bản lĩnh để duy trì phong độ trong cả mùa bóng.

Trở lại?

Tuy thế chưa bao giờ giải đấu này mất đi sức hút. Các câu lạc bộ đã hết ngây thơ và nhiều huấn luyện viên đã chọn cho đội bóng mình lối đá thực dụng nhưng sự nhiệt tình vẫn còn đó.

Fabregas – người lớn lên tại Nou camp và trưởng thành ở Arsenal này khi lại quay lại Barcelona đã phải thốt lên vì sự khác biệt giữa phong cách bóng đá của giải đấu mà anh từng tham dự: “Ở Anh các cầu thủ chạy, lao vào bóng theo sự hô hào của khán giả. Ở Tây Ban Nha người ta không theo bóng đến cùng như thế, bạn sẽ bị loại sau một vài đường chuyền”.

Tiền đạo của Arsenal trước đây - Marouane Chamakh cũng “kinh hãi” trước sự quyết liệt trong các pha tranh chấp ở giải Ngoại hạng: “Mỗi đường bóng đều là sự tranh chấp mà tôi đều tham gia và trọng tài không bao giờ thổi phạt ở những tình huống như vậy”.

Nhiều cầu thủ nước ngoài mới đến cũng sửng sốt vì trên sân tập cũng căng thẳng như trận đấu chính thức vậy.

Các cầu thủ ở luôn phải vắt kiệt sức, chạy nhiều hơn, tranh chấp nhiều hơn khiến tốc độ chơi bóng là điều Premier League chưa hoàn toàn mất đi và đó vẫn là nền tảng cho sự thu hút bây lâu nay của giải đấu này.

Thêm nữa, năm nay các đội bóng đã chi tiêu trở lại. Dù mất Suarez nhưng nước Anh có thêm Diego Costa, Fabregas (Chelsea), Sanchez (Arsenal) và đặc biệt là với Luois van Gaal, M.U chắc chắn sẽ trở lại thành một đội bóng cá tính như ngày nào.

Hãy chào đón một mùa giải mới hứa hẹn nhiều căng thẳng và diễn biến khó lường, bắt đầu từ đêm nay!

Tin liên quan