Skip to main contentAccess keys helpA-Z index
BBCVietnamese.com
chinese
russian
french
Other Languages
 
01 Tháng 4 2005 - Cập nhật 13h22 GMT
 
Gửi trang này cho bè bạn Bản để in ra
Kỷ niệm 30 năm cuộc chiến Việt Nam
 
BBC về thăm dinh Độc Lập nay là hội trường Thống Nhất
Dinh Độc Lập xưa và nay: xe tăng thời chiến, cờ đỏ sao vàng và xe Mercedes bóng lộn
Ban Tiếng Việt BBC Luân Đôn rất cảm ơn quý vị thính giả trong và ngoài nước đã hưởng ứng các chương trình đặc biệt về chủ đề 30 năm cuộc chiến Việt Nam phát đi trong những ngày qua.

Chúng tôi cũng rất cảm ơn những người đã trả lời phỏng vấn cho chương trình và những quý độc giả gửi email về trang web đặc biệt 'Ba mươi năm cuộc chiến Việt Nam'.

Số lượng lượt vào trang web bbcvietnamese.com cả từ Việt Nam và nước ngoài đã tăng lên nhanh chóng trong mấy tuần qua.

Cùng với toàn thể BBC, chúng tôi muốn nhắc lại quá khứ để hướng về một tương lai chung cho Việt Nam trong tinh thần tôn trọng sự thật lịch sử, trung thực, không thiên vị.

Các phóng viên của chúng tôi đã về Việt Nam, thăm lại chiến trường Quảng Trị, Huế, đến Dinh Độc Lập, tới các đảo Bidong và Galang, đến California để làm chương trình.

Chúng tôi muốn tìm hiểu mọi góc cạnh của những đề tài liên quan đến các chiến dịch quân sự, quá trình thống nhất đất nước, cuộc ra đi của thuyền nhân cũng như sự lớn mạnh của cộng đồng người Việt tại Hoa Kỳ.

Sau một loạt bài để kỷ niệm ngày 30 tháng Tư đã phát, chúng tôi cho chạy liên tục tám bài dài 22 phút cho radio vào lúc 6 giờ sáng, giờ Việt Nam, từ sáng thứ Sáu 22.04.2005 trên các làn sóng 25, 41 và 49 thước và cùng lúc trên Internet tại địa chỉ BBCVietnamese.com.

Hoàng Dương phỏng vấn cựu trung tá Nguyễn Quang Tám tại làng Vei, Khe Sanh

Các chương trình khác như Phỏng vấn Hàng tuần, Tư duy Thế kỷ và các chuyên mục khác trong tháng Tư năm nay cũng sẽ tập trung vào đề tài này. Các bài khác được phát ngay trong buổi phát thanh buổi sáng 06:00-07:00 (SW 25, 41, 49) và buổi tối 21:30-22:00 (AM1503) theo giờ Việt Nam.

Chúng tôi cố gắng chuyển tải những ý kiến đa dạng, phong phú của các nhân vật lịch sử, các tướng lĩnh, nhà nghiên cứu, văn nghệ sỹ Việt Nam và nước ngoài, giới trẻ người Việt Nam trong và ngoài nước về mọi đề tài liên quan đến dịp kỷ niệm 30 chấm dứt cuộc chiến và thống nhất Việt Nam.

Mời quý vị gửi ý kiến của mình về cho BBC nhân kỷ niệm ngày 30 tháng Tư trong tinh thần trao đổi quan điểm chân thành, tôn trọng dị biệt và khách quan với chính mình.

-----------------------------------------------------------------

Văn Lang, St. Paul, Hoa Kỳ
Đề tài: Dương Văn Minh đầu hàng. Thưa qúi vị, Nhiều người nói rằng ông DVM chỉ có một chọn lựa để tránh đổ máu cho người dân Sài Gòn cũng như bao nhiêu nhân mạng sau đó. Tôi thấy ý kiến đó chưa vững. Có nhiều cách thất trận, cũng có nhiều cách đầu hàng.

Ông Minh không nhớ là Tưởng Giới Thạch đã thua Trung Cộng nhưng không đầu hàng... Nếu tôi là ông Minh, tôi sẽ ra lệnh cho các binh chủng ra biển "chạy" sau đó bỏ ngỏ Sài gòn cho VC, ông Minh và chính phủ của ông cũng có quyền ra đi với quân cán chính. VC sẽ không có lý gì để biến Saì gòn thành biển máu. Như vậy con số tù cải tạo sẽ không nhiều. Không gây ra cái chết bức tử cho các tướng lãnh và cho các binh sĩ VNCH. Ông Minh vẫn còn có tiếng nói ở hải ngoại. Nội các ông sẽ trở thành chính phủ lưu vong và có thể làm nhiều việc khác, it ra là giúp một tay cho đồng bào tị nạn v/v và v/v...

Đây chỉ là một trong nhiều cách có thể làm nhưng ông Minh và nội các đó có thể đã sai lầm và được nói là không biết gì về CS hoặc thân VC. Sau khi đã sai lầm. Ông Minh và nội các đó được nhà nước trả ơn bằng cách không bị tù tội.

Nếu tôi là ông Minh hay ông Hạnh tôi sẽ xin tự nguyện đi tù đương nhiên là tù "kiểng" loại tù được "vacation" nhưng phần nào chia sẻ với các chiến hữu. Nếu việc đầu hàng đó mà VC không trù dập các sĩ quan VNCH, nếu cuộc cầu hàng đó mà dân miền Nam không bị cơ cực sau 75 thì tôi khen ngợi ông Minh.

Quan sát viên
Sau một thời gian dài theo dõi diễn đàn BBC, tôi nghĩ rằng đây là diễn đàn của tất cả những người yêu quê hương, nặng lòng với dân tộc, nhưng lại phê phán quan điểm của nhau như quan điểm của những kẻ hại dân hại nước, chỉ biết kêu gọi yêu thương bằng những lời hằn học, kêu gọi hợp tác bằng lý lẽ thù nghịch, kêu gọi bình đẳng trong chủ trương vùi dập.

Có lẽ những ý nghĩa về tổ quốc, đồng bào, yêu nước v.v. ai cũng hiểu, nhưng rất nhiều người đã phụng sự giao động trong nhiều trạng huống, bị lạm dụng khôn khéo, chính vì thế những danh từ cao đẹp trên đã khiến người ta trở thành anh hùng, mà cũng có khi vô tình trở thành phản lại dân tộc mà vẫn tưởng là bảo vệ. Phe này nhóm kia đã xúi người Việt hại người Việt không chỉ bằng vũ khí mà còn bằng những mỹ từ , mà đến bây giờ ai cũng bảo thủ là mình đúng. Khi nào dân trí không còn bị bọn đầu cơ quyền lực làm u mê bằng những lời nhân danh tổ quốc, đồng bào thì lúc đó mới có thể hòa hợp với nhau, mới thực sự thống nhất.

Vince Phạm, Hà Nội
Tôi sẽ không nói về hai yếu tố đầu (vũ khí và con người) mà chỉ muốn đưa ra một số nhận định về yếu tố thứ ba, sự chỉ huy hay sự lãnh đạo. Hy vọng nhận được sự phản hồi của những người quan tâm: Lãnh tụ cộng sản đặt ra mục tiêu chiến đấu thuyết phục hơn: Những người Cộng sản Việt nam đã làm cho đa số nhân dân cả hai miền Nam Bắc hiểu, chia sẻ và ủng hộ mục tiêu chiến đấu của mình và quan trọng hơn là đã tạo được động lực để những người ủng hộ đường lối lãnh đạo của họ sẵn sàng xả thân.

Nguyễn thuộc thế hệ sau 1975
Đất nước thống nhất mà hai phía Bắc Nam không lâm vào tình thế huynh đệ tương tàn trong những trận đánh cuối cùng là còn phúc cho vận nước Nam mình vậy.Tôi giả sử hai bên nhà mình còn dằng co, chiến đấu với nhau trên các phố phường Sài Gòn và những vùng lân cận thêm 1-2 tháng nữa. Lúc đó hai bên đều đã rệu rã, hao người tốn của, không may Trung Quốc tràn quân xuống thử hỏi Việt Nam mình sẽ ra sao? Có phải đã bị dìm trong biển máu không? Có còn Việt Nam ngày nay không? Chúng ta ai là kẻ thắng người thua? Những người của hai phía đã ngã xuống, giờ đang ở thế giới bên kia nhìn nhau như thế nào?

Tôi tin rằng những con người dám hi sinh cả mạng sống mình vì quê hương đất nước, vì lý tưởng cao cả của mình (dù là trên những con đường khác nhau, đối lập nhau) thì giờ đang cùng hưởng phúc Thiên Đường, mà Thiên Đường chỉ có tình yêu mà thôi, làm gì có hận thù, ghen ghét! Bởi thế, biết đâu họ đang thương hại và mong cho chúng ta sớm xóa bỏ hận thù sau cuộc chiến... (có sớm nữa đâu, 30 năm rồi).

Xin kể câu chuyện sau. Tôi được nghe kể rằng Gia đình bà ngoại tôi là nạn nhân thời kỳ cải cách ruộng đất. Ông ngoại bị bắt giam và chết trong trại(tới giờ tụi tôi cũng không được biết ngày dỗ của ông, may mắn là năm 1989 mới tìm được hài cốt). Ở nhà, một mình bà (lúc đó bà 27 tuổi) cùng 3 người con: lớn 6 tuổi, nhỏ nhất gần 2 tuổi. Nhà cửa bị tịch thu và mẹ con nheo nhóc bị đuổi ra sống trong một túp lều cạnh bờ đê. Không thể tả hết nỗi cùng cực của người phụ nữ từ nhỏ tới lớn chưa quen lao động nay phải tự nuôi mình cùng mấy đứa con thơ mà không có phương tiện kiếm sống. Mẹ tôi phải đi ở bảy cửa người...

Mọi người qua được thời kỳ đó như có phép lạ vậy. Vào thời điểm đó, có một số người đã đấu tố, hành hạ, đánh đập bà, thế nhưng vào những năm 80, chính bà tôi dù chẳng khá gì nhưng lại là người hay giúp đỡ những con người kia. Một điều đặc biệt nhất ở bà đó là : không bao giờ bà kể hay nhắc đến tên cùa những người đã từng làm hại mình, chúng tôi biết được một người cũng qua lời những người khac mà thôi. Khi bị ép kể lại chuyện cũ, bà chỉ bùi ngùi kể lại chuyện của những nạn nhân khác của cuộc cải cách mà xem mình như là người may mắn nhat trên đời vậy.
Con cháu chung tôi thật may mắn được hưởng một gia tài quý giá của bà là lòng bao dung, độ lượng tinh tuyền mà không có vết nhơ của sự hận thù, hằn học.

Xin gửi tới những người phải tản cư sau ngày 30.04.1975 một trong 8 Mối Phúc Thật do Chúa dạy : "Phúc cho những ai sầu khổ, vì họ sẽ được Thiên Chúa ủi an". Và xin gửi tới những con người cùng chung dòng máu Lạc Hồng luôn một lòng khao khát, và có những hành động cho dân tộc Việt Nam kết đoàn, biết thương yêu, độ lượng với nhau hơn Mối Phúc : "Phúc cho ai làm cho người hòa thuận, vì họ sẽ được gọi là con Thiên Chúa".

Minh, Hungary
Gửi anh Quốc Huy: Anh có hỏi tui về trường hợp Triều Tiên. Sơ lược thì tui biết qua qua như thế này: Năm 1950 , Kim Nhật Thành lấy cớ muốn thống nhất TT và thúc quân đánh miền Nam. NTT thua nhanh chóng, họ lùi mãi đến khi chỉ còn có đúng vài tỉnh. Chính lúc ấy, Mỹ và Liên quân nhảy vào và đẩy BTT tuốt luột tới sát biên giới với TQ. Họ Kim buộc phải chọn lựa giữa sự bị tiêu diệt và sự can thiệp quân sự từ TQ. Và ông ta đã chọn cái thứ 2. Biển người TQ đã đẩy Mỹ, Hàn và Liên quân đến đưởng ranh giới ngày nay giữa 2 quốc gia. Hai bên đều mệt mỏi, và đi đến thỏa hiệp chia đôi Triều Tiên.

Năm 1953 , cuộc chiến kết thúc. Theo một đánh giá mà tôi đã được đọc thì chiến tranh TT là cuộc chiến quá chóng vánh nhưng lại vô cùng khốc liệt và bị lãng quên. Chỉ 3 năm, Mỹ mất hơn 150 ngàn người. TQ mất hơn 1 triệu lính "tình nguyện" và cả 2 miền TT mất chừng 5-6 triệu người . Bên BTT cho rằng Mỹ xâm lược TT, can thiệp vào chuyện nội bộ của dân tộc TT. Với TQ , BTT xem là bạn bè, giúp đỡ họ chống lại Mỹ.

Bên phía NTT thì mọi chuyện có vẻ rắc rối hơn mặc dù đa số đều công nhận Mỹ đã giúp họ thoát khỏi sự xâm lược của miền Bắc. Thậm chí ngay với Mỹ thì giữa các thế hệ NTT cũng còn nhiều tranh cãi. Thế hệ già ủng hộ sự có mặt hiện nay của Mỹ trên đất Hàn, những người trẻ thì phản đối, cho rằng Hoa Kỳ đang chiếm đóng đất nước họ.

Nhưng nói gì thì nói, bản thân tui cũng cảm thấy dân tộc VN may mắn vì TQ đã không được phép can thiệp vũ trang vào VN. Nói đúng ra thì Bắc Việt đã không cần và không muốn người TQ tham gia trực tiếp vào cuộc chiến VN. Có lẽ những người CS đã rút ra một bài học bổ ích từ chiến tranh Triều Tiên 50-53. Khi 2 cường quốc cùng nhảy vào một cuộc chiến trên lãnh thổ của một đất nước thứ 3, thì khả năng lớn là họ đi đến thoả hiệp với nhau để hai bên cùng có lợi, bỏ mặc sự chia lìa của dân tộc mà họ đang lợi dụng.

Hùng, Denver
Cám ơn bạn Quốc Huy đã cung cấp thông tin về luật cư trú, đi lại ở Việt Nam. Cám ơn bạn Lê Oanh đã giải thích giùm về nghi vấn của bạn Quốc Huy về vấn đề passport ở Mỹ. Theo tôi thì luật di trú ở Việt Nam dù gì đi nữa cũng không vi phạm quyền tự do đi lại của con người. Như văn bản luật mà bạn Quốc Huy đã trích, khi di chuyển thì người ta cần phải THÔNG BÁO với chính quyền sở tại, chứ không phải là XIN PHÉP. Nhà chức trách do đó cũng không có quyền trục xuất người không khai báo, chỉ có thể phạt hành chính mà thôi. Tất nhiên điều luật này hơi phi thực tế một chút và quả thật là rườm rà (đến mức mà hầu như chẳng có ai thực hiện cả - các khách sạn ở Việt Nam chắc hẳn không bao giờ thực hiện qui định này).

Về các vấn đề tranh cãi cho tính phi nghĩa/chính nghĩa của cuộc chiến: thưa bạn Quốc Huy, trước năm 1973 thực chất cũng không có dấu hiệu khả tín nào về một thoả thuận hoà bình. Chính sách vừa đánh vừa đàm thực tế là chính sách của cả hai bên.

Chẳng hạn cuối năm 1972 người ta đã có kết quả sơ bộ, nhưng Mỹ đột nhiên lại đòi phải thay đổi nhiều điều khoản, rồi sau đó ném bom ép buộc miền Bắc quay lại đàm phán và chấp nhận một số thay đổi của họ (như một số bạn đã dẫn) - vậy việc miền Bắc dùng quân sự làm áp lực cho đàm phán là điều tất nhiên.

Tôi cũng muốn nói thêm là nếu như bất cứ bên nào trong cuộc mà có ưu thế quân sự tuyệt đói thì đàm phán nhất định là không xảy ra, vì phe thắng trận chắc chắn sẽ xoá sổ phe thua.

Về cuối năm 1973, xin bạn QUốc Huy chịu khó tham khảo thêm một tài liều mới đây vừa đăng trên BBC Việt Ngữ, loạt bài "Khía cạnh ngoại giao trong chiến tranh VN", phần 3.

Việc ai đã vi phạm hiệp định Paris trước là một vấn đề còn cần phải nghiên cứu nhiều bạn Quốc Huy ạ. Riêng theo những tài liệu mà tôi có thì các bên đều tố cáo nhau chuyện vi phạm hiệp định. Việc bạn khẳng định rằng Bắc Việt phi phạm trước, rồi lấy đó để phủ định chiến thắng 30/4 e rằng không được thuyết phục cho lắm.

Sau nữa, tôi cũng phải nói rằng các nhà lãnh đạo cộng sản của cả hai miền Nam Bắc Việt Nam có lý do để nghi ngờ những hiệp định đình chiến. Năm 1954 họ đã tin tưởng ở thiện chí hoà bình của đói phương, để rồi bị phản bội một cách phũ phàng. Về "phương thức sản xuất" thì không thể nói rằng miền Bắc là "lạc hậu" còn miền Nam là "tân tiến được bạn ạ. So sánh kinh tế hai miền trước 75 là vô nghĩa vì miền Bắc bị chiến tranh tàn phá nặng nề hơn miền Nam và nhận viện trợ kinh tế ít hơn nhiếu so với miền Nam.

Sau 75 thì cả nước tiếp tục chịu sự cấm vận và cô lập cho đến tận những năm cuối thập kỷ 80, ngay sau đó thì nền kinh tế phát triển khấm khá hơn rất nhiều. Cuối cùng, những người Cộng Sản đã thắng, không phải là vì lý thuyết CS của Max, hay Lê Nin là ưu việt hay là tốt đẹp hơn các lý thuyết của đối phương (mà có bạn đã chỉ ra, là lý thuyết CS thực tế là không khả thi, ít ra là trong thời điểm hiện nay của nhân loại).

Người Cộng Sản thắng đơn giản là vì họ đã dựa vào thế mạnh dân tộc, là lòng khát khao độc lập và truyền thống chống lại sự can thiệp của ngoại bang. Chính quyền "Quốc Gia", trái lại, ỷ lại quá nhiều vào sự giúp đõ của Mỹ, qua đó mà xa rời các giá trị văn hoá của dân tộc.

Tôi cũng muốn nhắn gửi một số bạn hay nghĩ rằng việc Việt Nam bình thường hoá quan hệ với Mỹ cho thấy việc đánh đuổi Mỹ là vô nghĩa. Thật ra người ta đánh đuổi không phải là người Mỹ, mà là quân đội Mỹ ra khỏi Việt Nam. Còn các thương gia Mỹ thì nhẽ ra phải được mời vào Việt Nam ngay sau khi cuộc chiến kết thúc. Điều đó nói lên rằng dân tộc Việt Nam không chống lại dân tộc Mỹ, mà chỉ chống lại một bộ phận hiếu chiến của Mỹ muốn áp đặt ý kiến của mình lên VIệt Nam mà thôi.

Theo tôi nhớ thì ông Hồ Chính MInh cũng có nhắc đến chuyện bình thường hoá quan hệ với Mỹ ngay sau khi kết thúc chiến tranh. Nhưng do một số sai lầm thời hậu chiến cho nên mãi gần đây điều này mới thực hiện được. Mặt khác, nếu cứ theo lý luận là hể đánh điuổi ai đó khỏi Việt Nam thì không thể nào lại quan hệ với họ thì Việt Nam ta sẽ chẳng thể nào quan hệ với Trung Quốc, Nhật Bản, Pháp, Mông Cổ, Thái Lan, và Campuchia nữa.

MT, TP. HCM
Vấn đề CS thì ý tưởng là hay, nhưng được con người ứng dụng sai lầm. Lợi dụng để thỏa mãn mục đích chính trị. Nhưng nếu không có chế độ CS với những chính sách CS thời chiến thì đất nước không thông nhất đó cũng là điểm tốt, tuy nhiên sau 1975 đường lối của CS quá sai lầm.

Nhưng VN đã có quá nhiều chiến tranh, con người đã mất mát nhiều vậy có cần phải khơi thêm chiến tranh tương tàn nữa không? Bản thân CS là gì? cũng là những người VN thôi , còn nguỵ là gì? cũng là người VN. Còn kỷ niệm 30/4 cũng có một ý nghĩa, đó là việc thống nhất đất nước hoàn toàn, chấm dứt chiến tranh. Tôi hy vọng dân tộc VN có thể phát triển vươn lên trong thế kỷ này.


Yêu TQ

Chúng ta đừng tranh luận vô ích nữa, hãy nhìn tất cả mọi sự thật sẽ được phơi bày trung thực trên cuốn phim 'Giải phóng Sài Gòn' mà nhà nước ta đã cho thực hiện rất công phu để đồng bào cả nước, các thế hệ con cháu về sau có thể thấu hiểu lịch sử đất nước và công lao của đảng . Hiện giờ cả nước đang trông đợi ngày trình chiếu mừng giải phóng, mấy bác Việt kiều cũng nên tìm coi để mà biết sự thật, xem còn có gì bêu xấu được dân tộc của mình hay không

Lê Oanh
Tôi xin được bổ túc với ông Quốc Huy, theo tôi biết hầu hết luật của các tiểu bang ở Mỹ, thì các thiếu niên, thiếu nữ dưới 16 tuổi thì chỉ cần có khai sanh, hoặc thẻ ID (identification) mỗi khi có việc cần chứng minh về cá nhân, trên 16 tuổi có thể thay thế các giấy tờ trên bởi bằng lái xe . Khi đi ra nước ngoài xa hơn Canada và Mexico thì mới cần phải có passport, nhưng lúc gần đây sau sự việc 9-11 có lúc người ta đòi hỏi phải có passport khi qua thăm Mexico.

Tuy nhiên việc cấp phát ID và passport ở Mỹ khá đơn giản, nếu bạn nào qua Mỹ du lịch muốn cẩn thận có thể tới trạm thi lái xe (DMV) để xin cấp thẻ ID rất mau, có thể lấy ngay, hoặc họ gửi tới nhà sau 2, 3 ngày, lệ phí dưới 40 USD.

Và tôi cũng xin mạo muội gửi tới MT, là tôi đã đọc lại các ý kiến của bạn, tôi thấy ý kiến sau cùng này của bạn đã khác trước nhiều, tuy nhiên bạn nên kiểm điểm lại có phải CS là duy tâm hay không, vì tôi thường nghe Cộng Sản là duy vật, xã hội CS không phải là xã hội cho phép hưởng thụ vật chất thoải mái như tư bản, mà trái lại dùng vật chất để kiểm soát hoặc ban phát quyền hạn cho con người.

Tuy nhiên chắc bạn cũng thấy được nhà nước CS lại biết áp dụng biện chứng, tâm lý rất tinh vi để người ta phải tuân theo sự kiểm soát vật chất, tài sản, và để tuyên truyền cho chính sách cai trị khắt khe của họ.

Quang Huy, Pháp
Xin trân trọng cảm ơn bạn Quốc Huy về lời đánh giá. Qua diễn đàn này bản thân tôi đã học hỏi được nhiều điều, trong đó có của bạn. Và các bạn khác có đồng ý rằng việc mỗi người chúng ta được nói những điều mình nghĩ là một điều tích cực thúc đẩy sự phát triển không ? 30 năm đã qua mà tôi vẫn nói đến quá khứ, vẫn mang lòng hận thù ? Xin thưa tôi nói về quá khứ vì nó đang liên hệ trực tiếp đến hiện tại và thậm chí cả tương lai, còn hận thù thì tôi không có bởi tôi sinh ra sau cuộc chiến tranh đó, không thuộc về phía nào cả. Thậm chí tôi còn được lớn lên trong khung cảnh hoà bình, được dung dưỡng trong một gia đình đảng viên lão thành, được học tập dưới mãi trường XHCN. Nhưng khung cảnh đó, mái trường đó đã giấu tôi rất nhiều, như nó vẫn đang giấu và mãi muốn giấu những người dân Việt Nam. Bây giờ xin được phân tích vì sao nó còn liên hệ đến hiện tại, bởi ngày vui thống nhất đó đồng nghĩa với ngày cả nước ta chịu sự lãnh đạo toàn diện, tuyệt đối của đảng cs. Toàn xã hội phải phát triển theo một đường lối, một quan điểm. Xã hội đó có thể thay đổi, phát triển nhưng hoàn toàn do đảng cs quyết định chứ không hề do ý nguyện của nhân dân. Do vậy ngày vui, ngày thống nhất, ngày đoàn tụ đi kèm với ngày nhân dân không còn được quyết định vận mệnh của dân tộc.

Đảng CS lãnh đạo đất nước cũng tốt chứ sao? Xin thưa không. Không không phải bởi vì đó là đảng cs mà vì đó là đảng độc tài. Đã là độc tài thì không bao giờ có thể tốt một cách bền vững và tối ưu được. Một người cha, người anh dù rất tốt, rất trách nhiệm với gia đình, anh em, đã làm được rất nhiều nhưng có mỗi khuyết điểm là độc tài thì không bao giờ có thể toàn diện được. Độc tài chưa chắc đã không tốt cho Việt Nam ? Hoàn toàn sai. Ví dụ những năm 75-85 không phải nhân dân không muốn bung ra, muốn thúc đẩy kinh tế tư nhân, muốn mở cửa nhưng đảng không cho.

Đảng có ý tốt (XHCN) nhưng có đường lối sai (kinh tế tập trung) và nhất là độc tài, không chịu nghe người khác nên hậu quả mới như thế. Đảng đã sửa sai và đất nước phát triển ? Vẫn sai bởi vì đảng đã sửa một số nhưng không hề sửa tính độc tài của mình, đất nước vẫn chưa phát triển một cách tối ưu theo đúng tiềm năng của nó. Ví dụ cụ thể như quota là một công cụ kinh tế hiệu quả của kinh tế thị trường, nhưng với định hướng XHCN thì nó lại giống như quota của bố con nhà ông Mai Văn Dâu. Thực ra phát hiện đâu có khó, người dân chỉ việc nhìn tài sản của ông ta rồi so với lương của hai bố con cộng lại thì ra ngay vấn đề, vụ việc đã bị chặn lại từ 10 năm trước chứ không phải chờ đến bây giờ. Ở Pháp mới đây bộ trưởng tài chính cũng bị phế truất như thế nhưng ở ta không làm được bởi vì người dân không có quyền được nói lên những điều có hại cho đảng (nhưng c! ó lợi cho nước). Đó chính là hệ quả của tính độc tài. Thêm một ví dụ xuất phát từ cơ chế tam quyền phân lập, giữa hành pháp và tư pháp. Ở các nước khác nó vận dụng rất tốt để giám sát lẫn nhau, ở ta nó đều là những cơ quan nằm dưới sự lãnh đạo của đảng. Do vậy khi mà con một cán bộ đua xe đâm chết hai dân thường thì công an lao vào làm đẹp hồ sơ, toà án sắp xếp xử cho êm đẹp. May vụ này công lý còn giằng co được nên sắp xử lại … lần thứ 5. Các bạn kêu gọi hãy làm giàu cho đất nước, các bạn hãy lao vào thực tế xem.

Chỉ cần bạn có người quen trong toà án, công an, hải quan, tài chính, thuế vụ, kiểm toán, quản lý thị trường, thì công việc của bạn sẽ dễ dàng hơn rất nhiều. Hình ảnh cuối cùng xin nêu ra là con một vụ phó, cục phó chẳng hạn. Dù học vấn có thế nào thì cũng đảm bảo một xuất vào trung học, đại học, rồi đi Anh du học, trở về làm trong bộ và tương lai rộng mở. Nếu so với con một công nhân bình thường (giai cấp từ đó mà anh cán bộ kia đi lên) thì đó là hai số phận hoàn toàn khác biệt. Những lý giải trên đây tôi mong muốn chứng minh rằng chiến thắng của ngày hôm qua một mặt mang lại sự thống nhất đáng quý và không thể phủ nhận, nhưng một mặt đã đặt vận mệnh đất nước vào tay đảng cộng sản như một phần thưởng. Điều đó đã dẫn đến những hệ quả trong quá khứ, hiện tại và có thể cả tương lai, đó là điều hiển nhiên với bất cứ chế độ độc tài nào khi nó thâu tóm mọi quyền lực, không chịu sự giám sát của nhân dân.

CGO
Chuyện giải phóng đất nước đã qua 30 năm rồi bạn MT à. Đất nước đã là một từ lúc nào mà lòng người dân thì cũng vẫn chia năm xẻ bảy là tại làm sao? Chính là tại những cái hố ngăn mà CS đã đưa ra phân biệt đối xử giữa Đảng viên, người dân thường và thành phần chế độ cũ. Người lãnh đạo đất nước ngày hôm nay luôn miệng hòa hợp hòa giải dân tộc nhưng hành động thực tiễn thì ra sao? Cũng vẫn còn kỳ thị con em "có nợ máu với nhân dân" vv và vv. Nhà nước kêu gọi "khúc ruột ngàn dặm" mang chất xám về xây quê hương trong khi lúc nào cũng lo sợ "diễn tiến hòa bình", không trọng dụng nhân tài du học trong khi đưa các chức vụ quan trọng cho những con ông cháu cha với trình độ hiểu biết thật nông cạn và quan liêu.

Mọi người ở đây lên tiếng phản đối CS là đâu phải họ mong cho VN bị xào xáo, đất nước bị tan hoang. Ai ai cũng mong là VN sẽ như miền Nam ngày xưa trở thành "Hòn Ngọc Viễn Đông" chư đâu có mong như bây giờ tối ngày chờ đợi xem VN sẽ được quốc tế viện trợ thêm bao nhiêu tiền như những nước nghèo khác. Không có tự do dân chủ, không có đa đảng đa nguyên thì VN bây giờ lại có khác gì VN trong thời phong kiến khi ... Đảng "bảo thần tử, thần bất tử bất trung"?

MT
Gửi Quốc Huy: Theo tôi người CS (Vn và thế giới) có những sai lầm khi đòi hỏi xây dựng một nhà nước kiểu mới dựa trên lý thuyết duy tâm, chứ ko phải duy vật. Tuy nhiên việc thống nhất nước nhà là một yêu cầu tất yếu, chiến tranh đã qua đi mất mát đau thương đã nhiều rồi. Bây giờ là thời điểm để bắt tay vào phát triển đất nước, còn ông QH không biết ông có ý nghĩ chống phá người VN hay không mà lúc nào cũng hô hào, đòi này đòi nọ.

Tôi, một người VN sinh ra sau khi đất ước thống nhất, không thích hay ghét CS, nhưng vẫn ủng hộ việc thống nhất đất nước của người CS (ông có thể coi lại những bài của tôi). Tôi chỉ khuyên ông là thôi đừng tuyên truyền nữa. Bản thân tôi không thích sự tuyên truyền của những người CS hay chống đối CS. Lịch sử đã khép lại đối với những thế hệ của chúng tôi phát triển đất nước là mục tiêu chính yếu.

Quốc Huy
Tôi phần nào bị bạn Minh và Quang Huy thuyết phục khi bàn về xâm lược, nhưng tôi thắc mắc về trường hợp Triều Tiên. Hỏi người Bắc Triều Tiên và Nam Triều Tiên rằng họ có mong ước được thống nhất không thì chắc chắn là có, nhưng hỏi người Bắc TT rằng TQ và LX có xâm lược họ không, còn hỏi người Nam TT rằng Mỹ có xâm lược họ không thì câu trả lời của họ như thế nào thưa các bạn?

Trước năm 1973 tình hình VN cũng giống bối cảnh Triều Tiên bây giờ, nghĩa là cũng chỉ dựa duy nhất vào 1 hiệp định đình chiến, nhưng người Nam Triều Tiên may mắn hơn vì Bắc Triều Tiên duy trì được đình chiến đủ dài để rồi ngày nay khi ai đó hỏi người Nam Triều Tiên là họ có “chính nghĩa” không thì tôi nghĩ họ sẽ nói có.

Trước năm 1973 VN đã có 1 giải pháp hoà bình nhưng chính CS đã gia tăng chiến tranh khiến Mỹ phải can thiệp, phải chăng chủ trương sử dụng bạo lực của CS đã là một hành động “phi nghĩa” khi lôi kéo thêm bom đạn của nước ngoài vào đất nước? Sau năm 1973 mọi người nghĩ rằng có 1 giải pháp hoà bình thay thế khi CS đặt bút ký vào hiệp định Paris nhưng chính CS đã vi phạm khi tiếp tục sử dụng bạo lực, rõ ràng hành động đó “phi nghĩa” khi nó đặt hoà bình vào rủi ro của chiến tranh và có thể đã đủ lý do để châm ngòi cho 1 cuộc can thiệp mới của nước ngoài.

Giờ đây thống nhất rồi thì chẳng ai lại mong chia đôi đất nước, nhưng nhìn vào góc độ lịch sử thì rất nhiều người đã hy sinh tính mạng để chống lại sự “thống nhất” do kẻ khác áp đặt, đối với cái chết của họ! thì bạo lực mãi mãi là “phi nghĩa”.

Loại bỏ tấ t cả các yếu tố bên ngoài can thiệp thì hai chính quyền Nam Bắc lúc đó vẫn có tư tưởng và lợi ích khác nhau trên căn bản. Kinh tế tư bản ở miền Nam khác với kinh tế XHCN ở miền Bắc, bản chất là cuộc chiến giữa những người duy trì phương thức sản xuất lạc hậu với những người duy trì phương thức sản xuất tiến bộ hơn (như nội chiến ở Mỹ). Ngay sau 1973, điều chớ trêu là phương thức SX lạc hậu hơn (XHCN) đã chiến thắng phương thức SX tiến bộ hơn (TBCN), vậy một câu hỏi đặt ra là cái “lạc hậu” chiến thắng cái “tiến bộ” hơn thì đó là “chính nghĩa” hay “phi nghĩa”?

Để tránh những đôi co kéo dài không cần thiết giữa bạn Hùng và bạn Yên về cư trú, đi lại tại VN, và nhân tiện để các bạn tìm hiểu về luật pháp CSVN thì tôi trích dẫn Thông tư của bộ nội vụ (nay là bộ công an) số 06/BNV (C13) ngày 20.6.1997 hướng dẫn thực hiện nghị định số 51/CP ngày 10.5.1997 của chính phủ về việc đăng ký và quản lý hộ khẩu: 1) ...Việc đăng ký, quản lý tạm vắng theo quy định tại Điều 16 của Nghị định 51/CP thực hiện như sau: (a). Những người từ 15 tuổi trở lên có việc riêng đi vắng qua đêm khỏi quận, huyện, thị xã, thành phố thuộc tỉnh nơi ĐKHK thường trú thì phải khai báo tạm vắng. (b). Người khai báo tạm vắng phải đến các điểm đăng ký tạm trú, tạm vắng của Công an phường, xã, thị trấn khai vào "Phiếu tạm trú, tạm vắng" trong phiếu khai rõ thời gian, lý do tạm vắng và địa điểm đến tạm trú...

2) ...Theo quy định tại Điều 14 và Điều 15 của Nghị định có hai dạng đăng ký tạm trú: Đăng ký tạm trú và đăng ký tạm trú có thời hạn. Đăng ký tạm trú: (a). Đối tượng phải đăng ký tạm trú là những người bắt đầu tuổi 15 trở lên (kể cả Quân nhân và Công an nhân dân khi ra ngoài doanh trại) ở lại qua đêm ngoài phạm vi phường, xã, thị trấn nơi thường trú của mình với bất kỳ lý do gì đều phải trình báo tạm trú với Công an phường, xã, thị trấn hoặc đồn Công an nơi đến. - Trường hợp cha, mẹ, vợ, chồng, con thường đến tạm trú ở nhà nhau thì khai báo lần đầu trong năm. (b). Khi có người đến tạm trú thì chủ hộ gia đình, Giám đốc khách sạn hoặc người phụ trách nhà trọ, nhà khách, nhà ở tập thể trực tiếp hoặc cử người đến trình báo tạm trú! tại các điểm đăng ký tạm trú, tạm vắng của Công an phường, xã, thị trấn hoặc Đồn Công an sở tại trước 23 giờ. Nếu khách đến sau 23 giờ thì trình báo vào sáng hôm sau trước lúc khách đi...

Hiện nay chưa có văn bản nào thay thế những quy định pháp luật trên, trường hợp anh họ của bạn Hùng nếu không đăng ký tạm trú là vi phạm luật pháp VN. Chiếu theo các quy định trên thì anh họ bạn Hùng có thể bị xử phạt hành chính, tuỳ theo mức độ và nếu không chấp hành nộp phạt có thể bị trục xuất khỏi địa phương.

May cho anh họ bạn Hùng không bị công an hỏi và qua đó cũng minh chứng các quy định pháp luật trên đã đi ngược lại quyền con người nên khó thực hiện và rất dễ xảy ra sơ sót trên thực tế. Nhưng tôi có thắc mắc về cái passport của bạn Hùng, theo như tôi được biết thì ở nước ngoài người ta không dùng chứng minh thư nhân dân mà dùng passport, trên 18 tuổi bắt buộc phải làm passport. Như vậy bạn Hùng phải là người rất trẻ tuổi, thậm chí 18 tuổi, ở lứa tuổi của bạn mà biết nhiều như vậy thì chắc là phải thông minh lắm.

Lotus, Hà Nội
Tôi thực sự có thiện cảm với anh Đông Quân. Anh đã góp phần mang lại sự tươi sáng và tin tưởng cho cái diễn đàn đày những tăm tối và thù hận này. Cảm ơn anh.

Nguyen Hoat Dang, Houston, Hoa Kỳ
Chủ đích của các anh chị trong ban Tiếng Việt của đài BBC là muốn nhắc lại quá khứ để hướng về một tương lai chung cho Việt Nam trong tinh thần tôn trọng sự thật lịch sử, trung thực, không thiên vị. Tuy nhiên tôi thấy các anh chị vẫn chưa làm tốt như chủ đích mà các anh chị đã đưa ra. Nói đến hậu qủa của chiến tranh ở Huế mà không nói đến vụ tàn sát dân lành năm 68 của cộng sản. Không nói đến những gia đình có người thân chết trong vụ tàn sát đó thì quả là một thiếu sót.

Hùng, Denver
Bạn Yên: Những điều bạn viết về thủ tục cấp passport, quyền tự do đi lại ở Mỹ là đúng y như tôi đã nói vậy thôi. Thế ở Việt nam thì sao? Trước hết về passport thì ở Việt Nam làm passport lcũng như ở Mỹ, tức là lúc nào cũng được, và không nhất thiết là phải làm khi đi nước ngoài. Khác chăng là ở Việt Nam thì passport chỉ có giá trị 5 năm, còn ở Mỹ thì tôi chưa được biết vì mới rồi có làm cái passport để vể VN chơi nhưng mà chưa nhận được.

Chuyện di chuyển ở Việt Nam thì sao? Khi bạn chuyển nơi ở, thì cũng giống như ở Mỹ vậy, bạn cần phải thông báo với chính quyền về địa chỉ của mình. Thực tế thì công an chẳng bao giờ trục xuất ai ra khỏi nơi ở mới cả. Vấn đề là chính phủ cần biết địa chỉ của người dân để gửi thông báo vá triệu tấp nếu cần.

Bạn ở Mỹ 10 năm mà chưa được triệu tập lần nào thì đó là do may mắn đó. Thực tế ở Mỹ công dân có trách nhiệm phải làm hội thẩm viên, nếu toà án lựa chọn bạn chả hạn, thì họ cần phải biết địa chỉ của bạn để gửi giấy gọi.

Hoặc nếu có ai đó thưa kiện bạn thì toà cũng cần biết địa chỉ để gửi giấy. Ở Việt nam lý do chính phủ cần biết địa chỉ của công dân cũng tương tự như vậy thôi. Có điều ở Mỹ quản lý mọi thứ bằng mạng máy tính cho nên thủ tục nhanh gọn. Ở Việt Nam thì mọi thứ đưọc quản lý bằng giấy tờ cho nên nó nhiêu khê hơn cũng là dễ hiểu.

Tuy nhiên cần lặp lại là ở Việt Nam người ta đâu có trục xuất ai khỏi nơi ở mới đâu? Cách đây quãng 7 năm hồi ở Việt Nam anh họ tôi có từ Sài Gòn ra nhà tôi (ở Bắc) ở gần hai năm để học thêm một bằng Đại Học, đâu có thấy công an nào tới nhà hỏi như chị nói đâu? Nói thêm là anh ấy cũng chẳng phải con "ông lớn" nào cả. Mà gia đình tôi thì cũng vậy đó.

Nguyễn Nam, TPHCM
Sau 30 năm rồi tôi vẫn còn thấy một khoảng cách rất lớn giữa những người ở hai bên chiến tuyến trước đây, giữa lòng kiêu hãnh chiến thắng và uất hận chiến bại, giữa lòng vị tha và sự trả thù hèn hạ, giữa thế hệ đi trước và thế hệ trẻ sinh ra sau chiến tranh. Mới hay rằng, để tiến hành công việc hòa hợp hòa giải dân tộc, xây dựng lại đất nước phồn vinh cũng đòi hỏi một bản lãnh rất lớn mới làm được, chứ đâu phải cứ tiến hành chiến tranh xâu xé nhau là cần có bảnh lãnh. Tôi thấy trong nước tuyên truyền rất nhiều, nhưng thành hành động hiện thực trong đời sống lại không bao nhiêu...Tôi có đọc bài của một vị trên BBC bây giờ thì chỉ có kêu gọi lương tri của các nhà lãnh đạo chính trị ở VN, quả không kém phần xác đáng. Chỉ có những vị đó thức tỉnh lương tri, nhận ra lỗi lầm với dân tộc thì tự nhiên VN mình sẽ thay đổi rất nhanh chóng trên con đường phát triển và êm thắm. Mong thay, mong thay!!!

Hồ Long
Cuộc chiến tranh tại Việt Nam đã chấm dứt cách đây cũng gần tròn 30 năm. Cũng đủ một cho một thế hệ VN sinh ra và trưởng thành, người Việt ta từ hàng ngàn năm nay đều trải qua các cuộc chiến nhưng chúng ta vẫn mãi là người Việt, người Việt sống trong đất nước Việt, chúng ta hãy tự hào vì mình ko phải là một tỉnh của TQ hay một bang của đế quốc Mỹ. Chúng ta đã có gần 20 năm chiến tranh, 30 năm nghi kỵ lẫn nhau và vẫn còn tiếp diễn mãi. Vậy tại sao người TQ họ lại ko chống đối lẫn nhau lâu như vậy, nhưng người Việt ta thì không? Người Việt ta không thua bất cứ ai, dân tộc nào trên thế giới vậy mà lại ko thể làm nên những điều thần kỳ như các nước chung quanh đã làm ư? Người Việt trong nước thì tự tranh giành lẫn nhau còn người Việt hải ngoại thì cũng đấu đá nhau đâu kém.

Đã lâu rồi, sau khi Chủ tịch Hồ Chí Minh qua đời chúng ta không có một nhà lãnh đạo tầm cỡ có đủ khả năng thống nhất mọi người dân Việt lại với nhau. Tôi hy vọng sau những năm tháng sau cả dân tộc Việt hãy khép lại quá khứ chiến tranh để mọi người cùng hợp sức xây dựng nên một thần kỳ châu Á. Kính gởi đài BBC, ban phụ trách Việt ngữ liệu quý đài có thể là cầu nối cho dân tộc Việt ta đoàn kết lại với nhau không, chứ đừng như cung cách hiện nay là soạn những trang bài gây chia rẽ dân tộc. Tôi biết trong quý đài cũng có người Việt vậy người Việt trong quý đài hãy làm gì cái gì đó để đoàn kết những mảnh tranh đã bị đứt đọan đó chính là làm cho dân tộc, cho chính bản thân.

Kim Dung
Tôi đồng ý những SAO của bạn Đặng Xuân Khánh, nhưng cũng rối tơ vò hỏng biết làm SAO? để gỡ cho ra SAO? Mà này, Việt Nam cao nhất chỉ có nhà hàng Năm SAO, Bạn hỏi tới 6 SAO thì làm SAO Nhà nước hiểu được ? Tôi chỉ cho bạn một chỗ này này: bắt thang lên hỏi ông Trời vì SAO ! Cộng sản có mặt trên đời ! may ra Bạn mới giải đáp các SAO còn lại…Chúc kiên nhẫn…

Quảng Nam, Canada
Thân chào các bạn, Trước đây khi đọc báo thấy những người cựu binh Mỹ đến thăm VN, đã ghé lại chiến trường xưa, gặp lại những người lính Cộng Sản, đã từng một thời cầm súng đối chọi nhau trên cùng mảnh đất đó, mà tôi cảm thấy rất xúc động. Tình cảm giữa người Mỹ và người CSVN là như thế đó. Còn tình cảm giữa người lính VNCH và người lính CS có bao giờ được như vậy không? Đó là câu hỏi khá nhức đầu. Cùng chung một mẹ VN, tại sao chúng ta lại cứ nuôi dưỡng mãi hận thù trong lòng làm gì nhỉ? 30 năm đã qua đi rồi, những đúng, sai trong cuộc chiến đẳm máu nầy đừng nên nhắc đến nữa, càng nhắc thì tình cảm giữa những con người VN ở 2 miền đối nghịch sẽ mãi xa cách, giữa kẻ thắng, người bại. Kẻ thắng thì cứ mãi nhắc đến chiến tích nầy như là một ! thành tích lẫy lừng của họ, vì đã đánh bại những người lính miền nam tay sai cho ngọai bang vv và vv..

Còn kẻ bại thì cứ mang mãi mặc cảm thua trận, thù hận bỏ nước ra đi, thù hận cứ tiếp nối thù hận, từ đời cha , anh truyền lại cho thế hệ tội nghiệp con, em. Những chuyện như vậy có nên tiếp tục nữa không? Ngoài những tên lái buôn chính trị ở hải ngoại, kích động thù hận để kiếm tiền bỏ túi, những tên tham nhũng đầy ắp quyền hành trong tay ở trong nước, tham quyền cố vị, nhân danh đủ thứ chủ nghĩa đầy hoa mỹ để tiếp tục đày ải nhân dân.

Còn lại là đa số những người dân thấp cổ bé miệng họ đều muốn quên đi cái quá khứ đau buồn của chiến tranh, để xây dựng lại đất nước, vì tất cả họ, cả hai miền, nam bắc đều cùng là nạn nhân. Chính chúng ta phải lên tiếng kêu gọi sự hòa giải hòa hợp thật sự giữa những người cùng chung một mẹ VN. Cuộc chiến VN đã xãy ra trên đất nước mình, hãy xem như một thảm họa mà chẳng ai muốn xảy ra cả. Cái cuộc chiến mà chúng ta cần phải đối đầu hiện nay là đói nghèo, là thất học là trì trệ, tham nhũng, khiến cho đất nước của một dân tộc thông minh và chịu khó như nước ta cứ mãi lẹt đẹt chạy theo đuôi những nước láng giềng như Thái Lan, Singapore..như vậy có thấy nhục lắm không? Mọi người trong chúng ta nên ý thức được nỗi nhục đó, cùng nhau tìm phương cách để khắc phục nó, chứ không nên nhắc lại hận thù nữa, mong thay.

Lạc hướng
Tôi là "Nguỵ"(?) tôi không cải chính. Những ngày đầu của 30/4 tôi cũng thật vui cũng hô hào cũng xuống đường ủng hộ. Tôi cũng được học tập cải tạo 3 ngày, các anh bộ đội lúc đó thật tốt, tuy chúng tôi thua cuộc nhưng họ vẫn coi chúng tôi như anh em. Đúng là bộ đội cụ Hồ, họ đã thắng là phải! Tôi bị kết án là có tội vì là kẻ bán nước?....Tôi tham gia tất cả phong trào để xây dưng lại đất nước dù đi bất cứ đâu và cả TNXP.

Nhưng càng về sau tôi không còn là anh em nữa mà họ đã tô lên gương mặt tôi trước mọi người là một hình ảnh của con quỷ tàn ác. Con cháu tôi sẽ nhìn tôi như thế nào mai sau!

Quang Huy, Paris, Pháp
Đất nước thống nhất là mong ước lớn lao của mỗi người dân Việt Nam, điều đó không thể chối cãi. Tuy nhiên những khía cạnh đi cùng sự thống nhất đó cần được nhìn nhận độc lập, rõ ràng. Chúng ta hãy xem nhân dân Nga đánh giá Stalin (tin mới đây của vnexpress), thì dù ông ta có công lao to lớn trong việc giải phóng đất nước cũng không thể xoá đi được tội ác tàn sát nhân dân. Ngay cả trong cuộc chiến việc sử dụng sinh mạng một cách không tính toán cũng bị lên án.

Trở lại cuộc chiến Việt Nam 54-75, đảng cộng sản đã có chính nghĩa khi mong muốn thống nhất đất nước, giải phóng khỏi sự áp đặt của ngoại bang. Tuy nghiên bên cạnh sự thống nhất đảng cộng sản còn muốn một mình lãnh đạo đất nước. Điều này thể hiện rất rõ qua khẩu hiệu "độc lập dân tộc gắn liền với chủ nghĩa xã hội". Độc lập dân tộc ai cũng muốn, nhưng chủ nghĩa xã hội, hay hiểu đúng hơn là đảng cộng sản độc quyền lãnh đạo thì phải xem lại. Năm 1954 đảng thúc đẩy thống nhất bằng tổng tuyển cử vì thứ nhất là chưa đủ lực, thứ hai là niềm tin của nhân dân là tuyệt đối sau chiến thắng Điện Biên Phủ đảm bảo thắng lợi chắc chắn cho đảng. Nhưng nếu đất nước được thống nhất trong hoà bình liệu 4,5 năm sau đó đảng có tổ chức bầu cử lại để xem nhân dân còn tín nhiệm mình hay không? Rõ ràng đảng không có thực tâm xây dựng một chế độ dân chủ qua đó nhân dân lựa chọn ra người lãnh đạo đất nước. Và đảng đã dựa vào công lao thống nhất đất nước để hợp thức hoá sự lãnh đạo của mình.

Về phía Mỹ, câu hỏi các bạn tranh luận là có xâm lược hay không. Rõ ràng việc đổ quân tham chiến và việc gây ảnh hưởng lên chính quyền thể hiện sự xâm lược, nhưng việc này cần được nhìn lại. Mỹ không phải đặt ra chính quyền, nay muốn ông này thì mai ông ta lên làm tổng thống. Mỹ đã tức mắt ông Diệm từ cuối những năm 50 nhưng phải đến năm 63 mới làm đảo chính chứ không hề lãnh đạo như một đế quốc thực dân, chỉ định ngay lập tức. Điều này thể hiện rõ qua quan hệ của Mỹ với các nước Hàn quốc, Nhật, Đức: dù Mỹ có hàng chục ngàn quân đóng tại đó và có ảnh hưởng to lớn nhưng có ai nói là họ mất độc lập đâu.

Nếu như Việt Nam đạt được một hiệp ước đình chiến như Nam-Bắc Hàn, chắc chắn ảnh hưởng của Mỹ lên chính quyền VNCH sẽ được giảm thiểu. Thực ra mục đích của Mỹ là ngăn chặn làn sóng cộng sản, việc đổ quân cũng vậy. Nhưng quân Mỹ không hề có ý định tiến ra miền Bắc, điều này chứng tỏ luận điểm chống cộng là chính yếu. Hay Mỹ sợ Nga và TQ, vậy thì sau năm 72 khi đã bắt tay được với TQ tại sao Mỹ không quay lại. Cái giá để giữ miền Nam Việt Nam là quá lớn mà mục đích ngăn chặn cộng sản tràn xuống ĐNA đã đạt được rồi nên Mỹ ngừng chiến. Cộng sản tại Indonesia bị tiêu diệt, tại Phillippin thì chỉ còn lác đác những phiến quân, tại Thái Lan, Singapore hay Malaysia ngay từ đầu đã không có. Tóm lại, độc lập dân tộc là điều hiển nhiên, nhưng chúng ta phải nhìn nhận từ nhiều khía cạnh như mặt trái của tấm huân chương. Nếu bạn nào cho rằng đảng cộng sản độc quyền lãnh đạo đất nước cũng tốt chứ sao, xin được bàn thảo trong một chủ đề khác về dân chủ và độc tài.

Đặng Xuân Khánh, Singapore
Giới trẻ chúng tôi, thành phần lớn lên sau chiến tranh, không biết nhiều về lý do tại sao đã có cuộc chiến Đông Dương lần thứ hai (1954-1975), mà báo chí ngoại quốc thường gọi là chiến tranh Việt Nam (The Vietnam War). Chúng tôi đã được học tập dưới hệ thống nhà trường Xã hội chủ nghĩa, về lý do tại sao có chiến tranh Việt Nam qua những cụm từ như "chế độ khát máu của Mỹ Diệm", "Miền Nam bị Mỹ Ngụy kềm kẹp, đánh cho Mỹ cút, đánh cho Ngụy nhào" "ách thống trị thực dân kiểu mới của Mỹ", "giải phóng miền Nam" "tổng nổi dậy của nhân dân miền Nam" vv và vv ... Nhưng ngày nay với sự phổ biến và thông dụng của hệ thống "thông tin siêu xa lộ" internet, chúng tôi đã biết nhiều hơn trước, về lý do tại sao đã có và do ai gây ra cuộc chiến Việt Nam 1954-1975, hoàn toàn không phải vì những lý do như chúng tôi đã được tuyên truyền trong nhà trường. Tuy nhiên, chúng tôi cũng còn vài thắc mắc rất đơn giản, kính mong các bác, các cô chú là những người đã và đang còn phục vụ cho Đảng và nhà nước Việt nam, và những người vẫn còn khư khư cho rằng chiến tranh Việt nam là cần thiết để "giải phóng miền Nam" khỏi "sự kềm kẹp của Mỹ Ngụy", vv... giải thích giùm:

1/ Năm 1954, sau chiến thắng Điện Biên Phủ, để chấm dứt chiến tranh Đông dương lần thứ nhất thì Hiệp định Genéva được ký kết 20/7/1954, khi Chủ tịch Hồ Chí Minh lãnh đạo chính quyền miền Bắc thì: - Tại sao hơn 2 triệu người miền Bắc leo lên tàu há mồm, đua nhau bỏ chạy vào miền Nam để cho "Mỹ Diệm kềm kẹp", mà không ở lại với nhà nước Việt nam Dân chủ Cộng Hoà và Chủ tịch Hồ Chí Minh? Số này 2 triệu người có thể còn nhiều lần hơn nếu nhà nước đã không dùng bạo lực ngăn cản dân miền Bắc, không cho họ ra đi. - Tại sao ngoại trừ một số các cán bộ đảng viên CS tập kết đi ra Bắc, dân miền Nam lại không đua nhau chạy theo ra miền Bắc theo chế độ CS của Chủ tịch Hồ chí Minh, mà cứ nhất quyết ở lại cho "Mỹ Diệm kềm kẹp" là làm sao? Theo HĐ Genéva thì lúc đó mọi người được hoàn toàn tự do lựa chọn đi ra miền Bắc hay ở lại miền Nam mà!

2/ Tại sao hồi còn chiến tranh Việt Nam (trước 30/4/75), mỗi khi có giao tranh giữa quân đội miền Nam và bộ đội giải phóng thì dân chúng đều chạy về phía có lính miền Nam trú đóng chứ không chạy về phía bộ đội giải phóng là sao? Nếu nhân dân miền Nam bị "Mỹ Ngụy kềm kẹp", cần phải được "giải phóng" thì khi gặp quân giải phóng, họ phải hồ hởi phấn khởi mà chạy về phía các đồng chí bộ đội ta, mà tay bắt mặt mừng mà cám ơn "được giải phóng", chứ sao lại bồng bế nhau mà chạy chối chết để xa lánh các đồng chí ấy, đua nhau đi về phía có lính miền Nam, để tiếp tục bị "kềm kẹp"? Không lẽ họ lại ngu đần đến nỗi chỉ thích bị "Mỹ Ngụy kềm kẹp" chứ không muốn được ta "giải phóng" à?

3/ Năm 1975, sau khi chiến tranh đã chấm dứt, khi mà bộ đội giải phóng ta đã chiếm toàn bộ miền Nam, đất nước đã thống nhất, "Mỹ đã cút Ngụy đã nhào": - Tại sao dân miền Nam lại tiếp tục lũ lượt trốn chạy, bỏ VN ra đi, bất chấp nguy hiểm bão tố, cá mập, hải tặc mà vượt biển Đông, hay bất chấp các bãi mìn, hay bị Khờ me đỏ chặt đầu, cáp duồn ... mà đi đường bộ băng ngang Campuchia sang Thái Lan?. Theo sự ước lượng của các cơ quan truyền thông thông tin quốc tế thì hơn một triệu người đã ra đi bằng hình thức này (http://archives.cbc.ca/IDD-1-69-524/life_society/boat_people/) - Theo như chúng tôi đã được học tập là "Mỹ Diệm ban hành luật 10/59 tố cộng, diệt cộng, lê máy chém đi khắp miền nam .." và nào là "tay sai quân phiệt và bè lũ Nguyễn Văn Thiệu" và nào là "đều khắc ghi những tội ác dã man của đế quốc Mỹ và bè lũ tay sai" ...vv. Khi đọc hay nghe những dòng chữ như thế thì chắc hẳn là chế độ miền Nam dù của Diệm hay Thiệu là phải tàn ác kinh khủng lắm, thế nhưng mà sao từ suốt 1954 cho đến ngày "giải phóng" 30/4/1975, 20 năm trời mà không có người dân miền Nam nào muốn bỏ trốn miền Nam xuống tàu đi vượt biên, mà lại đợi đến khi bộ đội ta từ miền Bắc vào Nam "giải phóng", thay vì phải ở lại mừng vui lại kéo nhau ra đi là thế nào? Thế thì có tréo cẳng ngỗng không? - Tại sao một số dân miền Bắc, nhất là từ Hải Phòng, sau khi đã có kinh nghiệm sống dưới sự lãnh đạo của Bác và Đảng hơn 20 năm, cũng bỏ miền Bắc XHCN, vượt Vịnh Bắc Việt sang Hong Kong, để có cơ hội được đi sống ở thế giới tư bản, chứ nhất định không ở lại miền Bắc Xã hội Chủ Nghĩa?.

4/ Năm 2005, sau khi HOÀ BÌNH đã về trên quê hương được 30 năm, khi mà Đảng CS đã lãnh đạo cả nước được 30 năm (chính quyền Sàigòn chỉ lãnh đạo miền Nam có 20 năm thôi, từ 1954 đến 1975, mà lại trong hoàn cảnh chiến tranh) thì: - Tại sao dân chúng vẫn lũ lượt tìm cách mà rủ nhau ra đi. Trai thì đi làm lao động cho nước ngoài rồi tìm cách trốn ở lại. Gái thì tìm đàn ông (già, tàn tật, hết thời ...) của các nước Đài Loan, Singapore, Đại Hàn mà lấy, để có cơ hội thoát ra khỏi VN. - Tại sao thành phần gọi là tương lai của đất nước là các du học sinh, (ngay cả khi chưa học xong) thì luôn luôn tìm cách ở lại nước ngoài bằng tất cả mọi cách, như lập hôn thú (giả có, mà thật cũng có) với người Việt hải ngoại ... chứ nhất định không muốn trở về VN?

5/ Năm 2005, một số người Việt trước đây đã trốn đi vượt biên, chạy theo để "bám gót đế quốc", là "thành phần phản động", là "rác rưởi trôi giạt về bên kia bờ đại dương" như nhà nước Việt Nam trước đây thường bảo, nay họ được chào đón hoan nghênh trở về VN làm ăn sinh sống, và gọi là "Việt kiều yêu nước", nhưng nếu họ "yêu nước" thì: - Tại sao họ không dám TỪ BỎ HOÀN TOÀN các quốc tịch Mỹ, Pháp, Canada, Anh, Úc ..., rồi xé bỏ các hộ chiếu nước ngoài và xin nhập lại quốc tịch của Việt Nam mà ở lại VN vĩnh viễn, làm công dân của nước CHXHCNVN ?

6/ Trong bộ môn lịch sử, tôi cũng được lên lớp rằng thì là Mặt trận giải phóng miền Nam thành lập ngày 20-12-1960, được lập ra là để "giải phóng miền Nam" để "đấu tranh chống quân xâm lược Mỹ và chính quyền tay sai nhằm giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước" Thế thì vào thời điểm 20-12-1960, làm gì có bóng dáng thằng lính Mỹ nào ở miền Nam, ngoại trừ mấy thằng nhân viên trong Toà Đại sứ Mỹ và cố vấn Mỹ, mà lại đi dạy cho chúng tôi là "chống quân xâm lược Mỹ"?. Các bác các chú chống ai, chống cái gì vào năm 1960, khi mà Mỹ chỉ bắt đầu đổ quân ào ạt vào sau năm 1963, sau khi Ngô Đình Diệm đã bị ám sát vì cương quyết từ chối không cho Mỹ đem quân vào miền Nam. Năm 1961, khi Ngô Đình Diệm ký hiệp ước quân sự kinh tế với Mỹ, thì miền Nam cũng chỉ có đám cố vấn Mỹ và một ít quân yểm trợ Mỹ (U.S. support troops) chỉ có nhiệm vụ xây dựng phi trường, cầu cống, đường xá ..., nói chung là chỉ có tính cách yểm trợ cho miền Nam. Quân Mỹ chỉ bắt đầu đổ vào miền Nam từ sau khi có cái vụ "sự kiện vịnh Bắc Việt" vào năm 1964?

Minh, Hungary
Gửi Thái Huy: Tui có nói " một triệu rưỡi lượt lính" (đã từng sang VN ) ". Điều đó không có nghĩa là số quân đội Mỹ ở Việt Nam đông nhất một cùng thời điểm là 1.5 triệu. Mong bạn chú ý hơn trong vấn đề đọc hiểu.

Gửi Quốc Huy : Biển học vô bờ, nào đâu dám khoe khoang. Tuy nhiên từ sử Ta đến sử Tàu đến sử Tây, cận đại trung đại hiện đại gì gì ... tui đây đã ngó qua chun chút rồi. Lần đầu tiên tui nghe một định nghĩa rất lạ tai về sự " xâm lược", cụ thể tác giả của nó là bạn Quốc Huy.

Điều kiện tiên quyết của sự "xâm lược", theo như bạn Huy là " hỉ khi nào bạn bị bắt buộc phải học tiếng dân tộc khác, phải chấp nhận văn hoá khác ..." Thực ra, sự nô dịch về văn hóa chỉ là một trong các chính sách của thời kỳ " hậu xâm lược " thôi bạn Huy ạ. Bản thân nó không là một điều kiện đủ để chúng ta nói tới sự xâm lược. Có những cuộc chiến tranh xâm lược bị đánh bại nhanh chóng, quốc gia xâm lược không đủ thời gian để thể có áp đặt các chính sách hậu xâm lược như nô dịch văn hóa rồi thì là chữ viết ...

Nói như bạn Huy, hóa ra việc Xiêm La ( Thái Lan cũ) đem 5 vạn tinh binh vào nước ta không được coi là một cuộc xâm lược à ? Hóa ra lâu nay người Việt mình vu oan cho Tôn Sĩ Nghị cùng với gần 3 chục vạn lính tráng của hắn tội ...xâm lược? Người ta nói đến sự xâm lược khi quân đội của quốc gia này vượt sang biên giới của một quốc gia khác hòng chiếm đoạt lãnh thổ ; dùng vũ lực hoặc các thủ đoạn kinh tế chính trị hòng cướp đoạt chủ quyền.

TQ và Liên Xô tuy có giúp đỡ Bắc VN nhiều nhưng không ai gọi họ là kẻ xâm lược. Bởi một số lượng đáng kể quân đội chủ lực của họ đã không vượt sang biên giới Việt Nam để trực tiếp tham chiến. Chủ quyền của người Việt ở miền Bắc về cơ bản vẫn thuộc sự kiểm soát của người VN, dù ít nhiều các chính sách đường lối có chịu ảnh hưởng của TQ và Liên Xô.

Còn Mỹ, họ đã đưa 1 triệu rưỡi lượt lính vào VN ( lúc đông nhất nửa triệu ). Trực tiếp tham chiến. Họ lại dựng lên một chính phủ ở miền Nam. Ông Tổng thống nào không làm theo ý muốn hoặc bị hạ bệ hoặc bị giết. Các chính sách của chính phủ VNCH nói chung đều nhất nhất qua tay soát duyệt của Mỹ.

Thái Huy
Gởi bạn Minh, Hungary. Tôi có vài chỗ muốn góp ý với bạn. Thứ nhất, quân Mỹ ở Việt Nam lúc cao điểm nhất chỉ có nửa triệu thôi. Còn về chuyện đem bom đạn đến giết dân mình, thì tôi xin hỏi nếu bạn bị một bắn bởi một lính Mỹ dùng khẩu M16 hay một lính Bắc việt sử dụng Ak47 do LX hay TQ sản xuất thì có gì khác nhau không ạ.

Hơn nữa, tại sao nước Mỹ lại phải gởi hơn nửa triệu con em của mình đến 1 nơi xa xôi như vậy, nếu không vì cái "nhiệt tình" thống nhất của đảng CS? Đối với cái "bàn cờ VN, nhìn vào thì bạn sẽ có nhận xét thế nào về 2 phe Mỹ và LX, TQ. Nước Mỹ chấp nhận gửi chính con em của mình sang để bảo vệ quyền lợi quốc gia và bảo vệ đồng minh.

Còn phe "XHCN anh em" thì sao? Họ chỉ núp sau lưng, tuồn cho ít vũ khí, còn lại là chỉ biết hò hét, tâng bốc, cổ vũ, mặc cho mấy triệu anh nông dân miền bắc chiến đấu chết bỏ. Thế là Mỹ bị mang tiếng là "xâm lược", còn Liên Xô, TQ lại được coi là ân nhân. Thật không hiểu nổi. Có thể lính Mỹ đã giết nhiều người Việt, thế chẳng lẽ LX và TQ không chịu trách nhiệm gì sao?

Quốc Huy
Bạn Minh ở Hungary đừng hiểu sai, bạn giật mình thon thót là do cái sự học của bạn mới chỉ được một nửa, bạn học cổ sử Ta mà không chịu học sử cận đại, sử Tây, sử thế giới. Bắt đầu từ thế chiến 2 thì nước Mỹ nổi tiếng giải phóng các dân tộc trên thế giới, ngay như nước Pháp nước Nhật từng xâm lược nước ta cũng do người Mỹ giải phóng đấy. Mỹ đưa quân vào Đức hay Nhật giải phóng cũng không phải vì có nước nào xâm lược họ đâu mà do chế độ độc tài đó không phù hợp với lợi ích của người dân Đức, dân Nhật, không phù hợp với lợi ích của nhân dân thế giới.

Mỹ ngăn chặn chủ nghĩa CS có lý do chính đáng, trước khi phát xít Đức từ Ba Lan đưa quân vào Nga thì Nga đã xâm chiếm nhiều nước láng giềng rồi sát nhập vào Liên Xô, xâm lấn Ba Lan giết hàng vạn người và đày ải hàng triệu người chết dần chết mòn ở Siberi.

Nhưng bản chất vấn đề không chỉ giới hạn ở đó, chủ nghĩa CS của Lênin, Stalin, Mao là thứ chủ nghĩa mù quáng huỷ diệt bất cứ thứ gì khác với nó. Cho nên Lênin đã gây ra cuộc nội chiến ở nước Nga dùng bạo lực giải quyết các quan hệ kinh tế, nghĩa là CS Nga huỷ diệt tư sản Nga. CS Mao cũng vậy, gây ra nội chiến với Quốc Dân Đảng của Tưởng Giới Thạch, họ là người Tàu với nhau cả đấy chứ nào có phải quân xâm lược gì đâu.

Cộng sản VN là con đẻ của CS Nga, Tàu thì cũng không thể khác được. Ông Hồ có thắng được trong tổng tuyển cử 1956 thì đất nước ta sẽ vẫn có chiến tranh đẫm máu do nội chiến, nhiệm vụ tối thượng của bộ máy CS là tiêu diệt đối lập. Bằng chứng là sau năm 1975 khi CS đã vào miền Nam thì việc làm đầu tiên của họ là gì? Đánh tư sản! mà tư sản cũng là người Việt là dân tộc VN chứ có phải ai khác đâu.

Trở lại năm 1945 thì nước Mỹ đã có công rất lớn khi buộc Nhật phải tuyên bố đầu hàng, thủ phạm chính đã gây ra nạn đói giết chết 2 triệu người miền Bắc, nhưng CS của ông Hồ đã không hề nghĩ tới điều đó mà chỉ cho rằng đó là do “hoàn cảnh”, không hề đánh giá công lao vô cùng to lớn của người Mỹ trên quan điểm lợi ích dân tộc mà chỉ gây thù hận trên quan điểm lợi ích đảng phái.

Từ nguyên nhân sai lầm đó của CS mà dẫn đến sai lầm của Mỹ trong các diễn biến chiến tranh sau này. Sai lầm thứ nhất của Mỹ là đã coi CS như 1 thực thể dân chủ để rồi tự ràng buộc mình và bạn bè cứng nhắc trong những quy định hình thức của cuộc chiến không quy ước (du kích, khủng bố), sai lầm thứ hai là yếu tố ngoại khi đưa quân vào VN giống như toa thuốc kháng sinh không đủ liều làm tăng sức chịu đựng của những con virus, tạo nên chất xúc tác mạnh hơn cho sự hung hăng của CS và tặng không công cho CS vỏ bọc nguỵ trang gây nên sự nhầm lẫn trong dân chúng.

Tổng kết lại cho đến hôm nay thì tôi cho rằng người Mỹ không xâm lược bởi vì hai miền tuy có sự chia cắt tương đối về mặt chính trị và kinh tế nhưng miền Nam vẫn nói và viết tiếng Việt, vẫn giữ văn hoá Việt... từ đất liền cho tới hải đảo. Chỉ khi nào bạn bị bắt buộc phải học tiếng dân tộc khác, phải chấp nhận văn hoá khác... thì lúc đó mới đúng nghĩa xâm lược, như thế thì phải chăng hiện nay chúng ta bị xâm lược ở Hoàng Sa và Trường Sa? Vụ này đem ra so sánh với cổ sử được rồi đấy thưa bạn Minh.

Minh, Hungary
Ông Trần Tâm, San Diego nói có lý ở đôi chỗ. Du học sinh VN bên Mỹ ( nhất là gốc Bắc ) ngo ngoe là bị tưởng thưởng mấy cái mũ tai bèo liền. Tôi biết có nhiều vị chống Cộng đã từng viết thư về BBC Việt ngữ để "tố cáo " BBT thân phe ... bên kia ( sau khi BBC đưa một số tin mà các bác đó cho là " ca ngợi địch "). Bản thân tôi cũng từng được tặng danh hiệu là nhân viên kiểm duyện văn hóa ( vinh dự quá !)

Xem ra không phải một sớm một chiều mà có thể hòa hợp hòa giải được. Thôi thì trăm năm còn có gì đâu / Quốc gia, Cộng sản còn lâu mới huề. Đành chờ mong vào liều thuốc thời gian vậy.

Trần Tâm, San Diego
Trong nuớc thì nhà nuớc tổ chức mừng kỷ niệm 30 năm từ tháng Ba vừa qua rồi. Hao tốn tiền của của nhân dân nhiều qúa. Tôi khẳng định như thế chứ đảng mà nhà nuớc làm gì có tiền. Ngân sách là của dân đóng góp đấy. Cứ hỏi thẳng nguời dân VN xem họ có muốn dùng tiền thuế của họ vào những ngày ấy không?

Ở nuớc ngòai, các tổ chức của nguời Việt cũng hăng hái tổ chức ngày quốc hận bằng tổ chức biểu tình tuần hành, ca nhạc, đại nhạc hội với sự tham gia của ca sĩ, nghệ sĩ và sự đóng góp của nguời Việt qua hình thức mua vé vào cửa, tổ chức ăn uống gây qũy để lấy tiền tổ chức. Cũng tạm cho là đuợc vì mọi sự đóng góp đều là tư nguyện của nguời tham dự.

Vấn đề ở đây là một bên đang đói khổ mà cứ reo hò ăn mừng còn một bên thì dư thừa vật chất rồi thì “Hận” và “Tiếc nuối”. Ông bên nhà thì cứ gào lên là hòa hợp hòa giải dân tộc mà truyền hình cứ ra rả lên gọi bên này là ngụy (chuơng trình đuờng lên đỉnh Olympia do VTV4 phát sóng ngày 04/11/2005). Ông bên này thì cứ kêu gọi dân chủ và nhân quyền cho Việtnam mà lại kỳ thị du học sinh Việtnam (nhất là các em du học từ miền Bắc). Không tin cái vụ này thì các bác cứ hỏi con em các bác đang đi học xem có phải sinh viên miền bắc VN du học bên Mỹ này cứ lúc nào cũng len lét như rắn mồng năm không?

Tôi xin cả hai ông, bên nhà lẫn bên này đừng có tuồng chèo cho các em thanh niên đuợc sống trong tình đùm bọc yêu thương lẫn nhau vì dầu sao các em chẳng có lỗi lầm gì trong việc các ông tranh quyền tranh ăn cả.

Minh, Hungary
Đọc ý kiến của bác Quốc Huy xong tui chợt giật mình thon thót. Ai đời một nước đem bom đem đạn đến giết dân nước khác lại không được gọi là xâm lược? Ai đời một nước đã đem hơn 1 triệu rưỡi lượt lính) đến nước khác để tiến hành một cuộc chiến tranh lại được gọi là " giúp đỡ " hay " bảo vệ quyền lợi ". Hóa ra Mã Viện, Hốt Tất Liệt,Tôn Sĩ Nghị ... cũng tha hồ có cơ hội bào chữa à?

Quốc Huy
Đọc bài của bạn Trần Vinh thì tôi giật mình, cứ cái đà suy nghĩ lịch sử hời hợt đó hoá ra lý do Mỹ xâm lược VN là do nhu cầu sở hữu xác người VN(?) Tới cả triệu xác người như vậy thì không hiểu họ dùng để làm gì thưa bạn Trần Vinh?

Sử sách làm gì có chuyện quân Mỹ vào miền Nam 1954, có chăng chỉ mấy tay cố vấn cũng giống như cố vấn Tàu, Liên Xô vào miền Bắc lúc đó thôi. Cái dở là mang danh hiệp định đình chiến do mấy tay quân sự ký nhưng các đồng chí du kích nằm vùng nhà ta lại gây sự nổ súng bắn vào đồng bào mình, xé tan hiệp định. Cái dở nữa là hiến pháp 1946 của nước VNDCCH chỉ tồn tại ở ngoài Bắc, trước năm 1975 thì cái chính phủ CS đã bao giờ có thực quyền ở miền Nam đâu, tuyên bố như thế đảng phái nào chẳng tuyên bố được. Cho nên quân Mỹ vào miền Nam được dừng chân nghỉ ngơi thoải mái rồi mới phải ra mặt trận.

Cũng chẳng cần phải úp mở gì cả, thực chất quân đội Mỹ vào VN là bảo vệ 1 chế độ dân chủ phôi thai, bảo vệ nền kinh tế tư bản miền Nam, việc này phù hợp với lợi ích của đa số người dân miền Nam, phù hợp với lợi ích của các nước không CS trong khu vực và Mỹ.

Chính vì thế TT Singapore Lý Quang Diệu đã ủng hộ miền Nam và Mỹ, nếu Singapore mà cũng bị nạn CS thì nghèo nàn chẳng khác gì VN ngày nay. Cái dở thứ 3 là các ông VNCH và Mỹ lại hay dân chủ trong thời chiến, thay đổi lãnh đạo xoành xoạch, khát máu cũng không bằng mấy ông CS nên bị động cứ để người ta đánh rồi mới đỡ.

Kể ra mấy ông VNCH và Mỹ cũng thật thà, tại sao không lấy danh nghĩa “thống nhất”, “độc lập”, “giải phóng”... mà chủ động đánh CS lên tận ải Nam Quan bất chấp hiệp định? Có thế mới chứng kiến miền Bắc nghèo nàn và lạc hậu, lấy độc trị độc CS mới tịt ngòi. Chiến thắng rồi thì cái gì cũng đúng hết, vừa giữ được kinh tế tư bản vừa mang tiếng thơm giúp đỡ giải phóng dân tộc VN.

CGO
Anh bạn Trần Vinh là bằng chứng hiển nhiên của sự thông tin một chiều ở VN và cũng là sự nhồi sọ mà tôi khi nhỏ đã từng được học hỏi. Rõ ràng là anh đã không biết về sự kiện như "đánh địa chủ", Tết Mậu Thân, rồi "đánh tư bản" mà nhà nước CS đã áp dụng và đã gây ra bao nhiêu tang tóc cho người dân Việt. Chỉ tiếc là thùng rỗng thì hình như lúc nào cũng kêu to.

Trần Vinh, Việt Nam
Các bạn nói về giải pháp chính trị cho sự thống nhất? Giải pháp chính trị nào khi mà từ 1954-1959 Mỹ đã ra lệnh cho ngụy SG giết cả triệu người VN và vẫn còn tiếp tục giết? Tại thời điểm đó Mỹ chưa hề thua trận làm sao họ sẽ ra đi để cho nhân dân VN tự quyết định số phận của mình? Quân xâm lược Mỹ đã vào VN ngay từ 1954 khi mà Pháp chưa kịp rút hết theo HĐ Geneva, Mỹ đã nặn ra 1 chính quyền tay sai Ngô Đình Diệm để phục vụ cho cuộc chiến xâm lược của Mỹ, để bắt người VN đi làm bia thịt đỡ đạn cho Mỹ

Những người CS VN quyết tâm chiến đấu để đánh đuổi giặc ngoại xâm Mỹ ra khỏi đất nước mình như cha ông họ đã làm trong quá khứ. Họ đánh giặc ngoại xâm là bổn phận của họ, họ không cần phải chờ cho các bạn đồng ý, các bạn theo giặc Mỹ xâm lược thì các bạn đã chống lại Tổ quốc. Quân đội Mỹ cần phải rời khỏi VN, quân Mỹ không tự nguyện ra đi thì người VN buộc phải dùng vũ lực để bắt buộc Mỹ phải làm như vậy!

Mỹ thành lập “nước” VNCH trên lãnh thổ VNDCCH là trái với hiến pháp nước VNDCCH (hiến pháp 1946), Mỹ đưa vũ khí vào miền Nam sau 1954 là trái hiệp định Geneva. Ngụy SG thường hay lý lẽ là Mỹ không ký vào HD Geneva nên họ không cần thực hiện: Chúng tôi không ký vào luật pháp Mỹ nhưng khi chúng tôi sang Mỹ thì chúng tôi cũng không được vi phạm!

Tôi chỉ muốn nói tóm lại: Quân Mỹ cần phải cút khỏi VN lúc đó, vì dùng vũ lực chống lại sự toàn vẹn lãnh thổ VN, những kẻ nào theo giặc Mỹ lúc đó là những kẻ bán nước chống lại Tổ quốc. Ngày nay VN quan hệ với Mỹ mời Mỹ sang làm ăn là chuyện khác, ngày nay Mỹ sang không phải là xâm lược (không vi phạm luật pháp VN, không dùng vũ lực chống lại độc lập và toàn vẹn lãnh thổ VN), VN đánh cho Mỹ cút ngụy nhào khi Mỹ xâm lược, chứ không đánh kẻ nào không xâm lược.

Yên, Washington
Cho tôi gởi đến bạn Hùng (Denver), tôi không biết bạn ở Mỹ được bao lâu, nhưng đối với tôi, hơn 10 năm trời sống ở Mỹ tôi đi bất cứ nơi đâu cũng không cần "thông báo" với chính phủ Mỹ và họ chưa bao giờ bắt tôi hay phạt tôi cả vì đã không "thông báo" với họ và họ cũng chưa bao giờ gửi thông báo, hoặc triệu tập tôi trong lúc tôi ở những nơi khác vì đó là sự riêng tư của tôi họ không có quyền biết đến (theo luật pháp).

Tôi về VN nhiều lần cho nên tôi biết rất rỏ thủ tục của VN. Nếu bạn đến 1 tỉnh khác mà quên "thông báo" cho tỉnh đó biết thì bạn có bị CA đến nơi làm khó bạn không? Ngoại trừ bạn là con của ông nào đó. Mặt khác, bạn phải phân biệt giữa đi du lịch hoặc viếng thăm (traveling or visiting relatives) với dọn đi nơi khác (moving) là hoàn toàn khác nhau. Ở Mỹ bạn dọn đi nơi khác thì bạn nên đến nơi cư ngụ mới để đổi bằng lái xe thôi chứ không cần phải "báo cáo" chính phủ và họ cũng không cần phải gửi thông báo, hoặc triệu tập bạn để làm gì. Họ chỉ cần biết đ/c mới của bạn để họ gởi bằng lái xe mới về cho bạn để bạn tiện dùng thôi, còn đi du lịch đến 1 tỉnh khác (tiểu bang khác hay nước khác) thì tôi chưa bao giờ nghe nói đến về việc phải "báo cáo" cho chính phủ Mỹ biết?

Còn về việc làm hộ chiếu thì bạn có thể làm hộ chiếu ở Mỹ lúc nào cũng được không cần phải đi đâu đó mới làm vì sau khi nhập quốc tịch Mỹ, tôi làm đơn xin hộ chiếu ngay và để đó cho đến năm sau mới mua vé về VN và cũng không bao giờ báo cáo chính phủ về chuyện về VN vì Hộ chiếu Mỹ có thời hạn 10 năm và trong vòng 10 năm đó bạn có thể đi bất cứ nơi nào trên TG mà không cần phải "thông báo" cho chính phủ Mỹ biết chỉ cần đem theo cái hộ chiếu đó là được.

Quang, Lakewood, Hoa Kỳ
Nhìn lại cuộc chiến VN trên ba góc cạnh: người Việt Quốc gia, người Việt CS và người Mỹ. Trên giấy trắng mực đen, người Mỹ họ chấp nhận sự thua trận tại VN. Thực tế nhờ Mỹ rút khỏi VN mà khối CS rạn nức rồi sụp đổ. Theo chiều thời gian thì đâu là sự thật?

Với người Việt CS, họ đã chiến thắng nhờ tài giỏi và kiên trì của họ. Họ đúng ở sự kiên trì, nhưng nói rằng bộ đội miền Bắc giỏi hơn miền Nam thì cần xét lại. Tôi đã từng chiến đấu sát cánh với các đơn vị DPQ (Bảo an) hoặc Nghĩa quân(Nhân dân tự vệ), tôi thấy sự can trường của các đơn vị này không thua sút các đơn vị chủ lực hoặc du kích của CS. Dĩ nhiên, sự tổ chức của CS hơn hẳn miền Nam như tình báo, tuyên truyền... Về phía người Việt QG, họ vẫn nghĩ là họ bị bức tử nghĩa là cuộc-chơi không công bằng.

Hiện tại, đất nước VN như thế nào? Về chính trị, không gì thay đổi trong suốt 30 năm (từ 1975), hoặc từ 1954, nghĩa là vẫn là đảng trị với công cụ là công an. Về giáo dục, vẫn là nền giáo dục từ chương nặng nề bằng cấp, không sát với nhu cầu xã hội và kinh tế.

Về kinh tế, công nghệ, canh nông, thủy sản có những bước tiến đáng kể. Về xã hội, dân chúng có cuộc sống khá giả hơn thời bao cấp. Nếu so với thời VNCH, dân chúng không thoải mái hơn được vì nhiều nguyên do.

Về tự do đúng nghĩa không có ở VN. Còn dân chủ thì đây là ước mơ của bất cứ người dân nào dang sống trong nước. Trong tầm nhìn tương lai, VN sẽ sáng sủa hơn nếu thể chế hiện tại phải được thay đổi sâu rộng thì mới có nhiều động lực thúc đẩy đất nước vươn lên và cạnh tranh với các nước trong vùng.

Hùng, Denver
Không hiểu bạn Yên đã xa quê bao lâu rồi mà đưa ra nhiều thông tin buồn cười quá. Ở Việt nam ra nước ngoài có cần xin phép ai đâu? Chỉ cần làm cái passport (ai cũng làm được, trừ người đang chịu án, hoặc sắp phải hầu toà) sau đó xin được Visa nước định đi là đi liền, đâu có phải xin phép ai đâu?

Đi từ tỉnh này sang tỉnh khác lại càng không cần xin phép. Người ta chỉ cần thông báo cho chính quyền khi mà di chuyển trong thời gian dài thôi (chả hạn như là chuyển nhà hẳn, hoặc là xin việc làm lâu dài ở đâu đó). Trường hợp này thì việc thông báo tạm trú, tạm vắng ("thông báo" chứ không phải là "xin phép") là cần thiết vì khi nhà nước cần triệu tập vì lý do gì đó thì còn biết địa chỉ của bạn để gửi thông báo.

Cái này ở đâu cũng vậy thôi, Ở Mỹ nếu bạn đổi địa chỉ cũng cần báo với chính quyền bang nơi bạn ở để khi cần họ gửi thông báo, hoặc triệu tập.

Lê Thoa, TP. HCM
Có vài bạn cho rằng nếu nước nhà không thống nhất thì nhân dân không có hạnh phúc. Vậy thì hãy thử nhìn qua Hàn Quốc, Tây Đức, và Đài Loan xem sao? Các nước đó cường thịnh, dân chúng ấm no, có tự do dân chủ, khi cần thống nhất thì họ sẽ chủ động tìm thời cơ thích hợp để thống nhất sao cho không làm xáo trộn tình hình kinh tế, xã hội.

Như vậy, tự do dân chủ thật sự và thịnh vượng quan trọng hơn thống nhất. Ngay cả bây giờ ở Đức người ta còn tiếc là thống nhất sớm quá, Đông Đức chưa được chuẩn bị đầy đủ nên đã thành gánh nặng cho Tây Đức. Dân Hàn quốc và Đài Loan chắc chắn không bao giờ muốn thống nhất nếu CHDCND Triều Tiên và Trung Quốc vẫn còn độc tài, độc đảng, giới hạn tự do dân chủ.

Trần Thức
Nếu chúng ta đọc cặn kẽ và bình tĩnh suy xét, sẽ nhận ra VN chúng ta ngày nay tuy đã thống nhất và có cơ hội hòa nhập với XHCH, nhưng trước đó vào thời kỳ 1945 đã bị xáo trộn và mất đi cơ hội độc lập, tự chủ cùng thời với các quốc gia láng giềng trong cùng hoàn cảnh bị Anh, Pháp thống trị.

Cho nên ngày nay đất nước ta đã giải phóng sau chia cắt, nhưng câu hỏi còn đặt ra là dân tộc ta đã được thực sự giải phóng hay chưa, và cuộc chiến dai giẳng có thực chất là vì dân tộc hay không?

Yên, Washington
Tôi thấy thật buồn cười khi có người sử dụng câu nói của cố tổng thống Kenedy của Mỹ để đòi hỏi người dân VN phải làm gì cho nhà nước. Thứ nhất, Tổ quốc (Country) và Nhà nước (Government) là 2 chữ hoàn toàn có nghĩa khác nhau không thể nói là một. Thứ 2, ở Mỹ người dân được hưởng rất nhiều đặc ân trong XH nếu họ cần đến thí dụ như nếu họ có lợi tức thấp hay tật nguyền không đi làm được họ sẽ được hưởng An Sinh Xã Hội. Còn ở VN, bạn nghèo đói hay bệnh hoạn mua viên thuốc nội địa cũng phải trả tiền, nếu không có! tiền thì chỉ có chờ chết, chính phủ có giúp gì bạn không?

Thứ ba, người Mỹ được tự do đi khắp nơi trên TG mà không cân xin phép chính phủ. Nếu họ có bị gì ở ngoại quốc, chính phủ Mỹ cũng tìm mọi cách để giúp họ, tới tận nơi để thăm hỏi họ, còn ở VN bạn đi đến 1 tỉnh khác cũng phải xin phép ở cả 2 nơi (tạm trú tạm vắng), nói chi ra nước ngoài, và sự an toàn của bạn có được nhà nước VN quan tâm như chính phủ Mỹ đối với dân của họ không?

Chỉ vài điều bên trên thôi bạn cũng đủ thấy Tổ quốc và Nhà nước Mỹ đã làm rất nhiều cho người dân của họ, cho nên đòi hỏi họ làm gì cho tổ quốc (không phải Nhà nước nhé) thì cũng dễ hiểu thôi, ở VN ta thì sao?

Vì vậy câu hỏi nầy phải nên là “Đừng hỏi người dân phải làm thêm nữa cho nhà nước, mà phải hỏi rằng Nhà nước đã từng làm gì cho tổ quốc và người dân ta?”

Ba Phải
Tôi thích bản tánh trước sau như một của bạn MT, dù ai nói ngả nói nghiêng gì cũng vẫn giữ vững cảm nghĩ của mình. Trong đấu tranh chúng ta chiến thắng nhờ những người gan lì như bạn. Nhưng trong học tập thì bản tính này còn cần có thời gian kiểm nghiệm.

Thái, TPHCM
Tại sao có nhiều bạn tranh luận về sự đúng sai của Cuộc giải phóng dân tộc mình đến vậy? Thử hỏi xem một đất nước bị chia làm đôi thì làm sao có hạnh phúc cho nhân dân, lại còn phải chịu sự chi phối của kẻ thứ ba. Theo tôi tất cả mọi sự chia cắt điều vô lý!

Không tên
Bạn Minh ơi, nói như bạn thì mọi chuyện trên đời nầy quá dễ dàng rồi và VN ta đâu có số lượng người bị thất nghiệp cao nhất nhì thế giới đâu bạn. Trên thực tế thì sự thật không như bạn tưởng đâu. Bạn có biết rằng đa số các công ty tư nhân do người Việt Nam làm chủ đều có dính líu đến Đảng ta đấy bạn. Tôi có cô bạn học chung lớp, cha cô ta là giám đốc một công ty mua bán thép (tư nhân) mà ông ta chính là em của một ông cán bộ từ ngoài Bắc vào Nam làm ăn đấy bạn ạ. Nếu một người nào muốn làm cho ông chú của bạn thì cũng phải nhờ bạn hay ai đó giới thiệu thì như vậy không phải nhờ "quen biết" sao?

Minh
Gửi bạn Cường, VN : Người nào du học về mà phải chịu cảnh thất nghiệp thì chính bản thân họ hoặc kém về chuyên môn hoặc không được năng động lắm ( không phải ai đi học bên tây về cũng hơn người và cũng nhanh nhẹn tháo vát đâu).

Riêng khoản việc làm thì bạn phải tự đi kiếm, ai người ta đem đến tận tay mà than vãn là không được trọng dụng. Sợ không có sự " quen biết " như bạn nói thì đừng đến công ty nhà nước. Đến công ty tư nhân hoặc công ty có vốn đầu tư của nước ngoài xem nào.

Anh bạn tôi du học và về nước trước Tết vừa rồi, ảnh đâm đơn vào mấy nhà máy. Sau Tết người ta mời ảnh làm tháng 4 triệu nhưng ảnh chê. Không phải chê ít tiền mà không khoái vì không đúng chuyên môn.

Bây giờ ảnh có việc rồi, lương cao, đúng chuyên môn. Ông chú tôi có cái nhà máy sản xuất thức ăn gia súc, ông bảo tôi : Mày thấy thằng nào du học về cứ bảo chú, chú nhận hết. Bọn nó được chọn đi ăn học hết tiền tỉ ở nước ngoài, mình không nhanh tay rước về là thằng khác cuỗm mất.

Phan Huy, San Jose
Tôi chỉ có vài câu ngắn gọn cho tất cả quý bạn ở đây là: -Đừng nên chỉ dựa những thông tin của nhà nước VN. Vì đa số tin từ VN là: hoặc là lọc bỏ theo nhu cầu chính trị hoặc là không khách quan. Nên đọc thêm nhiều tài liệu liên hệ từ nuớc ngoài.

Cũng có vài điều mà ít ai thắc mắc: -Tại sao cả triệu người Miền Bắc di cư vào Nam 54, mà đa số là trí thức Miền Bắc thời đó. -CS đã lùa thanh niên Miền Nam tập kết ra Bắc truớc năm 54 rồi, do đó đã có ý đồ xâm nhập Miền Nam trước Năm 54, chứ không hẳn vì Mỹ gửi cố vấn đến Miền Nam, hoặc ông Diệm không chịu tổng tuyển cử, nên mới tính chuyện giải phóng miền Nam. Đọc lìch sử chúng ta nên chú ý đến mốc thời gian, thì mới hiểu rõ được toàn phần câu chuyện cũ.

MT
Gửi các bạn: Đừng máy móc giữa nhà nước và Tổ quốc, đừng máy móc giữa cái nhất thời và cái vĩnh cửu các bạn ạ. Bà Trưng, Bà Triệu, Trần Quốc Tuấn hay Quang Trung ... tất cả cũng chỉ là một khoảnh khắc nhất thời của sự vĩnh cửu mà thôi. Nhà nước hay chính quyền bây giờ cũng vậy.

Khi nghĩ về nhà nước hiện tại ,trong đầu óc các bạn chỉ có các ông này ông kia mà quên mất cũng còn có thêm 82 triệu con người nữa. Nếu cứ tự huyễn hoặc mình về cái vĩnh cửu thì sẽ không làm được gì ở thời điểm hiện tại hết.

Gửi bạn Vũ Kiệt: Người ta xài chữ " hôm nay " cũng không có gì sai trái bạn ạ. Thứ nhất là cho nó có vần có điệu, thứ hai về mặt chính tả cũng không có gì phàn nàn, động từ được chia ở thể hiện tại mà bạn.

Chuyển ngữ không nên cứng nhắc. Xin hỏi lại bạn một câu: Nếu người không làm gì cho "hôm nay" thì liệu họ có thể làm gì cho được "mai sau" không hả bạn?

Vũ Kiệt, Houston
Gởi bạn MT: Tôi nhớ cách đây không lâu, tại một hội nghị của thanh niên Hà Nội, người ta cũng trích dẫn câu nói của cố tổng thống Kenedy. Lời dịch cũng như bạn: "Đừng hỏi Tổ quốc đã làm gì cho ta mà hãy tự hỏi ta đã làm gì cho Tổ quốc hôm nay".

Nguyên văn câu của Kenedy: "Ask not what your country can do for you; ask what you can do for your country" Tại sao ở VN, hay thêm cái không đáng thêm vào thế nhỉ. Thêm chữ "hôm nay" vào làm cho câu nguyên gốc mất ý nghĩa. Sao lại chỉ hôm nay, thế mai sau thì sao?

Trần Minh, Việt Nam
Đối với tôi một người đã có người thân chết trong cuộc chiến và hơn thế nữa chết sau khi đất nước đã hoà bình thống nhất tôi nghĩ cuộc chiến quá tàn nhẫn và thật sự có cần thiết phải hy sinh tính mạng của người dân như thế không?

Hy sinh tính mạng chết đã đành mà sống sót cũng có sung sướng gì cho cam! Cái giá của độc lập tự do đó à? Chỉ có người VN bị đô hộ của thực dân hay sao? Các nước khác không biết quý độc lập tự do hay sao? Vậy tại sao chúng ta lại khổ sở điêu đứng như vậy?

Phải nên nhớ rằng người Mỹ rất ghét chế độ thực dân và cũng chính họ tìm mọi cách để thúc đẩy việc chấm dứt chủ nghĩa thực dân. Mỹ ủng hộ quyền tự quyết của các dân tộc vì chính họ cũng phải trải qua những kinh nghiệm cũng như hiểu rất rõ sự khao khát trong việc phải đấu tranh cho độc lập tự do của chính nước họ. Năm 1946 tổng thống Truman tuyên bố độc lập hoàn toàn cho Phi luật tân.

Chính các nhà lãnh đạo Mỹ cũng khuyến khích thúc giục Anh đi đến quyết định trao trả độc lập cho Ấn độ, Pakistan,Burma cũng như đóng vai trò trung gian để thúc đẩy dành độc lập cho Indonesia từ tay người Hà lan. Vậy thì khuynh hướng trao trả độc lập là khuynh hướng tất yếu phải xảy ra vì Mỹ là một nước có ảnh hưởng lớn.

Nước Anh là một tên "trùm" thực dân mà còn phải lui bước huống hồ là Pháp thực lực kém hơn Anh nhiều chứ! Có thể sự trao trả đến chậm hơn nhưng mà không tốn xương máu của người dân và còn bao nhiêu hy sinh khác nữa không thể kể hết ra đây!để bảo vệ nền độc lập của các nước Á Châu khỏi làn sóng đỏ tháng 9 năm 1954 !

Mỹ cùng với Thái lan, Phi lUật Tân, Pakistan, New Zealand,Anh, Pháp Úc, đã ký hiệp ước Seato đi đến những sự hợp tác hỗ trợ chung để giúp các nước Á châu phát triển về mọi mặt. Chỉ có VN chúng ta là "lãnh thẹo". Vậy thử hỏi các nhà lãnh đạo VN lúc bấy giờ có sáng suốt không? không lẽ lãnh đạo tài năng mà dân lại khổ như vậy sao? Đó là chưa kể những bài học đau xót về tinh thần mà chỉ có người VN chúng ta mới thấm thía thì không gì có thể bù đắp nổi đâu!

Hùng, Denver
Không hiểu được ý của bạn Cường khi nói "nếu Miền Nam vẫn còn độc lập". Thực sự thì miền Nam Việt Nam có độc lập hay không trước năm 1975, khi mà hầu hết các quyết sách của chính phủ đều phải được toà Đại Sứ thông qua? Thậm chí sinh mạng chính trị của miền Nam Việt Nam cũng được quyết định bởi người Mỹ và Bắc Việt vào năm 1973?

Hiện nay thì miền Nam Việt Nam lại không độc lập hay sao? Muốn một phần của đất nuwóc độc lập với toàn bộ các vùng còn lại tức là muốn xé nhỏ nước Việt Nam, vốn cũng đã quá bé trước người hàng xóm khổng lồ phương Bắc rồi. Tư tưởng này, theo tôi, không một người yêu nước chân chính nào lại nghĩ đến cả.

Chiến tranh đã qua đi 30 năm. Theo tôi cách tốt nhất để quên nó đi là đừng có đào xới lên để mà thắc mắc ai đúng ai sai nữa. Vì khi đào xới lên thì các vị không thể thống nhất được với nhau đâu. Ai đó nói là Bắc Việt chọn con đường chiến tranh, sẽ có người khác nêu ra sự việc ông Diệm phá hoại tuyển cử và đàn áp ngưòi Cộng Sản Việt Nam ngay. Nên nhớ việc đàn áp người Cộng Sản bản thân nó cũng là phi dân chủ rồi (thực tế thì bất cứ ai không theo ông Diệm đều bị đàn áp).

Trước 60 thì Bắc Việt cũng không gửi quân ồ ạt vào miền Nam. Có chăng thì họ gửi vũ khí và cán bộ (có khác gì Mỹ gửi cố vấn quân sự và vũ khí cho chính quyền miền Nam? - khác chăng là ở chỗ người Việt nhẽ ra có quyền đi lại trên mảnh đất VIệt hơn là người Mỹ). Cuối cùng thì theo tôi chuyện sau năm 75 chính quyền Việt Nam có sai lầm thì phải phê phán. Nhưng dựa vào đó để phủ nhận vai trò của họ trong việc thống nhất đất nước là việc làm mù quáng.

Dân Việt
Tôi xin hỏi bạn MT, tại sao bạn lại ghép nhà nước với tổ quốc VN? Chúng ta phải hỏi nhà nước đã làm gì cho nhân dân, cho tổ quốc, chứ đừng hỏi tổ quổc, nhân dân phải làm gì cho nhà nước. Tổ quốc VN là vĩnh cửu, đảng phái, chính quyền không thể lâu dài nếu làm trái lòng người.

Cường, Việt Nam
Gởi bạn MT, bạn nói là "Đừng hỏi Tổ quốc đã làm gì cho ta mà hãy tự hỏi ta đã làm gì cho Tổ quốc hôm nay". Bạn ơi, nhiều người VN như tôi cũng muốn làm gì cho Tổ quốc lắm chứ nhưng mà chúng tôi chỉ có cái tội là không phải người của Đảng cho nên không có "cơ hội" để được đóng góp nhiều cho tổ quốc mình đó thôi.

Nếu bạn là người thật tài giỏi mà không "quen biết" ai thì tài năng của bạn cũng như bỏ xó thôi, vì tôi có một số bạn bè đi du học về rồi cũng bị thất nghiệp thôi, họ đâu có cơ hội để làm gì cho tổ quốc? Câu nói nầy của tổng thống Mỹ chỉ phù hợp với các nước dân chủ thôi khi mà mọi người dân được đối xử bình đẳng, nhân tài được trọng dụng một cách đúng đắn. Vài điều xin trao đổi với bạn.

Học trò dốt
Bạn MT ơi, nếu "Nhà nước" và "Tổ quốc" là một thì dân Liên Sô và dân các nước Đông Âu bây giờ họ đều có "Tổ quốc" mới hết rồi chăng ? Khổ quá sai lầm mà cứ nghe lập đi, lập lại mãi.

MT
Bạn Cường hỏi nhà nước hơi nhiều rồi. Tôi nghe có ông Tổng thống người Mỹ đã từng nói như sau: Đừng hỏi Tổ quốc đã làm gì cho ta mà hãy tự hỏi ta đã làm gì cho Tổ quốc hôm nay. Bạn phải sang Nhật, sang Đức, xem cách làm việc của người mấy nước đó thì mới biết tại sao họ giàu họ mạnh. Còn kiểu làm việc như dân Indonesia hay Philippines thì cũng thường thôi à.

Cường, Sài Gòn
Tôi lớn lên trong thời bình cho nên không biết nhiều về chiến tranh VN. Trước kia tôi không biết ai đúng ai sai, tuy nhiên ai cũng biết rằng một chế độ tốt khi mà họ thật sự vì dân, mang lại tự do dân chủ ấm no và thịnh vượng cho dân mình. Tuy nhiên, theo nhận xét của riêng tôi sau nhưng năm dài sống dưới chế độ XHCN, thì chỉ có thất vọng nhiều hơn là hy vọng. Bao nhiêu năm sống dưới mái trường XHCN, mở sách ra ta luôn thấy những câu như, "đất nước ta giàu đẹp và trên con đường tiến lên XHCN", "Đảng ta vinh quang", "dân tộc ta được độc lập, tự do, hạnh phúc."

Trên thực tế thì các bạn cũng biết rồi nước Việt ta vẫn còn là một trong những nước nghèo và lạc hậu nhất thế giới. Nhưng họ vẫn không chấp nhận sự lãnh đạo yếu kém của mình mà cứ đổ lỗi cho "Đất nước ta gặp nhiều chiến tranh nên vẫn gặp nhiều khó khăn". Nhưng 30 năm qua rồi, đất nước ta sống trong thời bình cũng đã lâu mà đất nước vẫn còn nghèo khó, dân tộc ta vẫn còn bé thấp so với các nước láng giềng và vẫn luôn đi xin viện trợ từ các nước đồng minh của Mỹ. Nếu giả sử miền Nam vẫn còn độc lập, thì tôi biết chắc rằng đất nước ta sẽ không thua gì các nước láng giềng, hay ít nhất cũng sẽ không phải đi cầu xin các nước khác giúp đở. Ai đúng hay sai, ai trái ai phải thì tôi để các bạn tự phán xét. Lịch sử rồi cũng phải được trả lại sự trong sạch của nó.

Minh, Hungary
Tôi thì nghĩ thế này: Thực ra người CS cũng không hào hứng chiến tranh giết chóc lắm. Đánh Pháp đã kiệt sức hết hơi rồi, nay lại phải " choảng " nhau với Mỹ, thì có khác nào "châu chấu đá xe"? CS chủ trương bầu cử năm 1954 để thống nhất 2 miền. Nhưng cố gắng đó bị chối từ. Họ đành phải dùng biện pháp vũ lực.

Ông Ngô Đình Diệm là người theo chủ nghĩa dân tộc. Năm 1963, ông Diệm đã có ý định ký hòa ước, lập chính phủ liên hiệp với CS hòng đẩy người Mỹ ra ngoài, đặng anh em một nhà có thể đóng cửa bảo nhau. Nhưng rồi kết cục cho sự cố gắng của ông Diệm như thế nào thì ai ai cũng đã rõ.

Nước VN mình " uội" đi vì chiến tranh, vì các chính sách sai lầm của các chính quyền. Nhưng ngẫm mà xem, không gì đau khổ bằng sự chia cắt. Như người Triều Tiên chẳng hạn. Người Hàn quốc giàu có nhưng ai bảo dân tộc Triều Tiên sướng? Sướng mà anh em một nhà cứ phải hằm hè đe dọa nhau vậy à. Tôi có cảm giác người Triều Tiên không quyết định được vận mệnh của mình. Hơn 50 năm rồi, thêm 50 năm nữa chắc người miền Bắc Triều Tiên nói gì, người miền Nam khó mà hiểu được.

Đình Minh, TP. HCM
Bạn Hoa Mai thân mến, tôi rất thích các câu hỏi bạn đặt ra. Câu hỏi ngắn gọn nhưng rõ ràng, đi thẳng vào vấn đề cốt lõi nhất, ngọn nguồn của hầu hết các tranh luận trên diễn đàn này khi hầu như mọi người ai cũng chọn cho mình một phía để tranh luận đúng sai.

Có nhiều ý kiến cho rằng không nên vạch một làn sơn, tuy nhiên thực tế là đã tranh luận thì phải chấp nhận khái niệm đúng sai. Hy vọng là mọi tranh luận trên diễn đàn được thực hiện với tinh thần khách quan và thái độ cầu thị để cùng nhau chia sẻ những kinh nghiệm, bài học bổ ích từ lịch sử đau thương của dân tộc, góp tay xây dựng tương lai tươi đẹp cho quê hương Việt Nam.

Ý kiến riêng của tôi là không có gì khác biệt giữa việc các cố vấn Mỹ và các nước đồng minh đến miền Nam Việt Nam trước 1975 để giúp đỡ trong các chương trình phát triển nông thôn, y tế, giáo dục, kỹ nghệ với việc các chuyên gia từ nước Âu Mỹ, Úc, Tân Tây Lan, Nhật Bản, Hàn Quốc đến giúp Việt Nam hiện nay thông qua các chương trình trao đổi, hợp tác và viện trợ quốc tế.

Cũng không có gì khác nhau giữa việc các viên chức, chuyên viên thuộc nhiều ngành nghề khác nhau ở Miền Nam Việt Nam trước năm 1975 được gửi đi đào tạo tại Mỹ và các nước đồng minh để tiếp thu kiến thức chuyên môn hiện đại và nâng cao kỹ năng trình độ nghiệp vụ với việc các viên chức, cán bộ, chuyên viên của Việt Nam hiện nay được gửi đi tu nghiệp, đào tạo ở nước ngoài thông qua các chương trình hợp tác đào tạo khác nhau của chính phủ Việt Nam.

Điểm khác biệt nếu có chỉ là mốc thời gian. Một việc thì bắt đầu xảy ra cách đây hàng nửa thế kỷ, việc kia thì bắt đầu sau đó vài chục năm. Tiếc là giữa hai việc này không có sự tiếp nối. Các nước lân cận Việt Nam trong khối ASEAN như Singapore, Malaysia, Thailand, hoặc Hàn Quốc, Đài Loan có được sự tiếp nối này trong gần nữa thế kỷ nay và đây được xem là một trong những yếu tố then chốt góp phần vào thành công vượt bực của các quốc gia này hiện nay.

Câu trả lời cho bạn làm phát sinh câu hỏi tiếp theo. Tại sao Việt Nam phải đánh mất thời gian vài chục năm trong nửa cuối thế kỷ trước để rồi phải chạy đua vất vả hiện nay để bù lại những gì đã mất?

Nguyễn Nam, TP. HCM
Không biết từ nguyên nhân nào mà những người CS lại thích dùng chiến tranh để giải quyết những vấn đề chính trị. Nếu những người CS VN cho rằng họ đã thắng sau ngày 30.4.1975 thì ngược lại họ phải đối phó với những vấn đề chính trị trong nước vô cùng khó khăn.

Tôn Tử đã từng dạy rằng; Chiến tranh là việc hệ trọng nhất cuả quốc gia, do đó những nhà chính trị cần phải cân nhắc một cách thận trọng. Nhưng những người CS VN vẫn thích dùng chiến tranh để giaỉ quyết những xung đột. Đối với họ, chiến tranh là để giaỉ quyết con đường "ai thắng ai", nhưng thắng lợi cuả một quốc gia đâu chỉ có chiến tranh, mà còn là kinh tế, chính trị và xã hội.

Hoa Mai, Philadelphia
Các chấn thương của chiến tranh như đã nói, có thể đã ít nhiều lắng xuống ở một số người trong cuộc. Cuộc chiến không đáng xảy ra đã xảy ra - đã di lụy lại cho những người thuộc thế hệ sau cuộc chiến những nhức nhối.

30 năm rồi, một thời khoảng điển hình của chiến tranh quá khứ, nhìn lại chỉ là để đối chiếu với hiện tại và tìm ra lời giải cho tương lai. Đối chiếu với sự ân cần của đảng CSVN mời đón Mỹ trở lại ngày nay, với sự quyết liệt của đảng CSVN hy sinh xương máu và tài sản nhân dân trong suốt dòng cuộc chiến, để "đánh cho Mỹ cút, đánh cho Ngụy nhào", người ta không khỏi đặt câu hỏi: phải chăng cuộc chiến mà đảng CSVN nhận công lãnh đạo là một phí phạm xương máu nhân dân khủng khiếp?

Có gì khác giữa nh! ng người Mỹ đến miền Nam trước kia giúp đào giếng, chăn nuôi gia súc, phát thuốc, dạy tiếng Anh...của những năm 55- 60 khi những chương trình viên trợ kinh tế , giaó dục và nhân đạo từ phía Mỹ và Tây phương để miền Nam phát triển, và bóng dáng nhân viên quân sự cuà Mỹ chưa đến con số trăm. Thì tạI miền Bắc, đảng CSVN đã lên kế hoạch tấn công miền Nam. Mà tinh thần hoà giải đất nước không được coi lá một giải pháp để thống nhất đất nước Với những người Mỹ và Tây phương đến Việt Nam ngày nay để trợ giúp nhân đạo hay dạy tiếng Anh theo khẩn cầu của Đảng và nhà nước?

Cái gì làm cho những trợ lý các lãnh đạo đảng cũng như những cán bộ đảng viên các cấp được Mỹ huấn luyện ngày nay được đánh giá là những người cách mạng? Còn những người miền Nam đi Mỹ du học trước kia bị kết tôi là tay sai đế quốc Mỹ hay là nhân viên CIA? Chưa kể lòng người ly tán. Chưa kể một đất nước đói nghèo, lạc hậu, thụt sau các nước trong vùng mấy chục năm.

Lê Dung, TP. HCM
Tôi là lớp trẻ sinh sau đẻ muộn nên không có một cái nhìn thực tế về cuộc chiến tranh Việt Nam. Nhưng không vì đó mà không quan tâm đến nó. Trong tư tưởng của cá nhân cũng như của mọi người dân Việt Nam thì vấn đề hợp nhất hai miền Nam Bắc Việt nam là điều chắc chắn sẽ xảy ra và ai cũng mong muốn có ngày đó. Sự hợp nhất thì có nhiều cách và tùy theo sự suy nghĩ của giới lãnh đạo của cả hai miền.

Theo tôi thì nếu chọn giải pháp đàm phán chính trị thì vẫn là hay hơn cả vì nó sẽ tránh được sự tổn thất về nhân mạng và tiền bạc rất nhiều. Tiết rằng sự hợp nhất này đã phải dùng đến quân sự. Cuối cùng thì Việt nam cũng đã thống nhất và cái giá phải trả là mấy triệu người Việt đã nằm xuống cho cuộc chiến đó. Xét về tính nhất thời thì đó là công lớn. Và nếu sau ngày hợp nhất giới chức lãnh đạo của nhà nước Xã hội chủ nghĩa Việt Nam đưa đất nước đi thêm một bước dài trong quá trình phát triển kinh tế thì Cái công thống nhất đất nước mới được tòan vẹn. Và nó có thể xóa nhòa đi cái lỗi lầm là gần 10 triệu người Việt nam đã nằm xuống.

Còn đến bây giờ thì cũng chưa kết luận được phải chờ lịch sử phán xét: Công hay Tội.

 
 
Tên
Họ*
Thành phố
Nước
Điện thư
Điện thoại*
* không bắt buộc
Ý kiến
 
  
Đài BBC có thể biên tập lại ý kiến của quí vị và không bảo đảm tất cả thư đều được đăng.
 
CÁC BÀI LIÊN QUAN
 
 
TIN MỚI NHẤT
 
 
Gửi trang này cho bè bạn Bản để in ra
 
   
 
BBC Copyright Logo ^^ Trở lại đầu
 
  Trang chủ| Thế giới | Việt Nam | Diễn đàn | Bóng đá |Văn hóa | Trang ảnh |
Chuyên đề| Learning English
 
  BBC News >> | BBC Sport >> | BBC Weather >> | BBC World Service >> | BBC Languages >>
 
  Ban Việt ngữ | Liên lạc | Giúp đỡ | Nguyên tắc thông tin cá nhân