Skip to main contentAccess keys helpA-Z index
BBCVietnamese.com
chinese
russian
french
Other Languages
 
27 Tháng 8 2007 - Cập nhật 12h14 GMT
 
Gửi trang này cho bè bạn Bản để in ra
'Việt Nam hãy đi trước Trung quốc'
 

 
 
Công nhân Trung Quốc tại một cơ sở dệt may
Trung Quốc nay đã trở thành 'nhà máy của thế giới'
Lê Thị Công Nhân và thế hệ của cô chỉ có một khát vọng là biến đất nước trở thành một cường quốc.

Đất rộng dân đông không phải là một điều kiện cần và đủ để biến thành một cường quốc kinh tế hoặc trở nên bất khả xâm phạm.

Trung quốc đã từng bị mất nước hai lần, tổng cộng gần 400 năm.

Khoảng cuối thế kỷ thứ 13, vào thời nhà Tống, Hoa lục [1] bị Mông cổ chiếm đóng gần một thế kỷ. Năm 1644, nhà Minh bị người Mãn Châu tiêu diệt và cai trị trong 268 năm.

Đến đầu thế kỷ 20, quốc gia này lại bị Nhật Bản xâm chiếm và đánh bại.

Các nước tấn công đều nhỏ hơn nhiều so với Trung quốc. Họ chiến thắng là vì quân đội tinh nhuệ và hiện đại hơn.

Đặc biệt, các đạo quân của Mông cổ và Nhật Bản đều được trang bị một vũ khí quan trọng, đó là tư tưởng "chinh phục".

 Trung quốc đã từng bị mất nước hai lần, tổng cộng gần 400 năm.
 

Sau thế chiến thứ II, Nhật Bản đưa tư tưởng ấy vào lãnh vực kỹ thuật để phát triển đất nước theo mô hình kinh tế thị trường tự do. Trong 14 năm, từ 1960 đến 1973, người Nhật đã hoàn tất một nền tảng kinh tế vững chắc, và không đầy 7 năm sau đó, họ đã trở thành một siêu cường về kinh tế [2]. Trong khi ấy, hiện tại Trung quốc chỉ là một nước đang phát triển.

Lãnh thổ Việt Nam nhỏ hơn và dân số ít hơn Trung quốc nhưng không có nghĩa là cần phải nghèo và lạc hậu hơn. Việt Nam vẫn có cơ hội và tiềm năng để trở thành một cường quốc kinh tế trước Hoa lục. Nhưng liệu rằng Việt Nam có dám mang tư tưởng đi trước nước láng giềng này không?

Cuộc hành trình tiến đến vị trí cường quốc kinh tế của Trung quốc đầy trắc trở và nhiều mâu thuẫn vì ba nhược điểm lớn. Thứ nhất là vì kiên trì đeo đuổi mô hình "kinh tế thị trường định hướng Xã Hội Chủ Nghĩa(XHCN)", thứ hai là gánh nặng về dân số, và thứ ba là bị thế giới tự do xem là một hiểm họa đối với nền an ninh chung của nhân loại.

Việt Nam không thể lẽo đẽo đi sau trên con đường dẫn đến vực thẳm ấy. Vì quyền lợi của quốc gia và trật tự của toàn vùng Đông Nam Á, Việt Nam bắt buộc phải đi trước Hoa lục và đi theo lộ trình riêng của mình.

 Việt Nam không thể lẽo đẽo đi sau trên con đường dẫn đến vực thẳm...
 

Những nghịch lý của "kinh tế thị trường định hướng CNXH" đang hoành hành và đang tạo ra những trở lực, kềm hãm tiềm năng phát triển một cách lành mạnh của nền kinh tế của quốc gia đông dân nhất thế giới.

Sự nguy hiểm của mô thức "kinh tế thị trường định hướng CNXH" không phải chỉ dừng lại trong lãnh vực kinh tế mà nó còn di hại đến nhiều thế hệ tương lai vì những bất công và khoảng cách qúa lớn trong xã hội đang làm thui chột tinh thần trách nhiệm của người dân, đồng thời phá vỡ nền tảng đạo đức và luân lý Khổng Mạnh lâu đời mà dân Trung quốc luôn hãnh diện.

''Đơn giản và rẻ tiền''

Những thành qủa của nền kinh tế Trung quốc trong hai thập niên qua không phải là một ngạc nhiên, mà nó chỉ là một sự tăng trưởng tự nhiên. Bởi lẽ, nền kinh tế ấy đã không có cơ hội nào để ngóc đầu dậy trong suốt thời gian xây dựng XHCN.

Trung quốc hầu như độc quyền về sản xuất đồ chơi

Kể từ lúc "đổi mới" đến nay, từ 1979, GDP của quốc gia này đã gia tăng hằng năm từ 9% đến 11% và được xếp hạng tư trên thế giới trong năm 2006 với 2.700 tỷ US dollars, chỉ đứng sau Hoa Kỳ, Nhật và Đức.

Tuy nhiên, tính theo GDP per capita và chỉ số HDI [3] thì Trung quốc vẫn còn là một nước nghèo, lạc hậu, và thua xa Nam Hàn, một tiểu quốc về lãnh thổ và dân số nếu so với Hoa lục, nhưng lại là một cường quốc kinh tế và được xếp trong bảng các quốc gia đã phát triển.

Cho đến nay, vốn liếng duy nhất Trung quốc dùng để đầu tư vào nền kinh tế định hướng CNXH chỉ là sức lao động của 1 tỷ 3 người.

Sở dĩ GDP tăng vọt là do năng xuất lao động của người dân thay đổi khi nền kinh tế chuyên chính vô sản bị phế bỏ. Sự kết hợp ngẫu nhiên của cuộc khủng hoảng kinh tế toàn cầu năm 2000 và việc Hoa lục gia nhập WTO một năm sau đó đã mang lại một cơ hội thuận lợi cho quốc gia này.

Trong bối cảnh ấy, các công ty Tây phương nhận thấy lực lượng lao động của Hoa lục có thể giúp họ đạt được mục tiêu cắt giảm gía thành của một số sản phẩm low-tech. Kỹ nghệ gia công của Trung quốc đã thực sự tăng trưởng mạnh mẽ kể từ lúc ấy, và ngày càng có nhiều công ty ngoại quốc đổ xô vào để khai thác nguồn lao động rẻ mạt kia.

Trung quốc gia công cho thế giới từ những món đồ chơi trẻ em cho đến đôi giày chiếc dép, từ áo quần đến cho đến cái đinh con ốc, cộng thêm một số mặt hàng điện tử đơn giản và thiết bị rẻ tiền khác. Hầu như Trung quốc độc quyền về ngành sản xuất đồ chơi. Họ có hơn 10.000 hảng xưỡng và chiếm 75% thị trường thế giới [4]. Một trong những khuyết điểm của nền kinh tế này là khi nào họ nắm được thị trường, thì đó cũng là lúc mà phẩm chất của sản phẩm sắp bắt đầu có vấn đề.

Vấn nạn tham nhũng

Trong khi các cường quốc dùng sản phẩm trí tuệ [5] để phát triển kinh tế thì Trung quốc chỉ dựa vào sức lao động tay chân để gia tăng GDP. Do đó, kinh tế của Hoa lục tuy có tăng trưởng nhưng không thể xem đó là dấu hiệu của sự phát triển so với kinh nghiệm của một số quốc gia đã phát triển.

Ngoài chỉ số HDI và GDP per capita, số lượng sản phẩm trí tuệ hoặc bằng sáng chế cũng được xem như là thước đo dùng đánh gía sự phát triển kinh tế của một nước. Ba khu vực chiếm hơn 90% số lượng bằng phát minh của thế giới là Hoa Kỳ, Âu châu, và Nhật Bản.

Mặc dù có sự gia tăng về số lượng trong những năm gần đây, nhưng phẩm chất của các bằng sáng chế ở Hoa lục vẫn còn rất thấp so với các cường quốc [6]. Theo thống kê năm 2004, cứ mỗi triệu người Nam Hàn thì có khoảng 2.200 đơn xin cấp bằng phát minh so với 51 đơn của Trung quốc [7]. Nam Hàn hiện đang nắm giữ vị trí số một trên thế giới về kỹ thuật đóng tàu và dẫn đầu thế giới về chế tạo và sản xuất DRAM [8].

Một công ty thường xuyên có nhiều sáng kiến và phát minh thì sẽ khó bị cạnh tranh và tạo được thế đứng vững vàng trên thị trường. Một nước càng có nhiều công ty như vậy thì nền tảng kinh tế càng vững bền và tiềm lực phát triển kinh tế của quốc gia ngày càng gia tăng.

 Mặc dù có sự gia tăng về số lượng trong những năm gần đây, nhưng phẩm chất của các bằng sáng chế ở Hoa lục vẫn còn rất thấp so với các cường quốc
 

Để thúc đẩy việc sáng chế, quyền lợi của người hoặc công ty sở hữu cần được luật pháp tôn trọng và bảo vệ. Bảo vệ quyền phát minh là tạo môi trường cạnh tranh lành mạnh.

Cạnh tranh lành mạnh là cạnh tranh về phẩm chất và giá thành của sản phẩm mà không phải dựa vào "quan hệ". Hơn nữa, cạnh tranh lành mạnh là một trong những điều kiện cần, nhưng chưa đủ, trong tiến trình chuyển mình để trở thành một cường quốc kinh tế.

Trong một môi trường mà "quan hệ" được dùng làm tiên đề cho mọi giao dịch, và uy lực của nó lại có khả năng mang lại lợi nhuận một cách mau chóng thì sản phẩm trí tuệ chắc chắn sẽ không còn môi trường để phát triển.

Nói một cách khác, "quan hệ" đã vô tình giết chết mọi mầm mống sáng tạo. Đó là mâu thuẫn của Hoa lục trong nổ lực để trở thành một cường quốc kinh tế. Không có sản phẩm trí tuệ thì dù lãnh thổ rộng lớn xếp hàng thứ ba và dân số đông nhất thế giới, Trung quốc chỉ có thể làm gia công và mãi mãi nằm trong danh sách các nước đang phát triển.

 Nói một cách khác, "quan hệ" đã vô tình giết chết mọi mầm mống sáng tạo.
 

Đối với Trung quốc, tham nhũng không phải là vấn nạn mà là một điều kiện cần để trị quốc. Nói một cách dễ hiểu hơn, tham nhũng là nguồn nhiên liệu dùng duy trì sự hoạt động của guồng máy quốc gia. Ví dụ, nếu tất cả các hành vi tham nhũng không xảy ra trong một khoảnh khắc nào đó, thì cũng chính trong khoảnh khắc ấy, mọi hoạt động trong xã hội đều bị tê liệt.

Hơn nữa, nếu bất kỳ một cơ chế nào trong guồng máy quốc gia (và xã hội) không thể chạy bằng loại nhiên liệu đó, thì nó cần phải được thay thế, để sự vận hành của guồng máy không bị gián đoạn. Cho dù bộ phận bị thay thế là ông thủ tướng [9] hoặc một chuyên viên mới được đào tạo từ một trường danh tiếng của Tây phương. Trong nền kinh tế định hướng CNXH, nạn tham nhũng không bao giờ giảm bớt hoặc bị tiêu diệt mà nó chỉ biến dạng.

''Phép lạ Đài Loan''

Năm 1949, bị đánh bại ở lục địa, trên đường rút quân ra đảo Đài Loan, Trung hoa Quốc Dân Đảng (Kuomintang) đã mang theo đoàn quân những thành phần trí thức và thương gia xuất sắc nhất lúc bấy giờ [10].

Tổng thống Đài Loan Trần Thủy Biển
Đài Loan đã thành công vượt bậc dù diện tích chỉ hơn 35.000 km2

Vì vậy, dù lực lượng chỉ còn khoảng 2 triệu người cộng với 4 triệu dân bản xứ, nhưng nhờ vào những tinh hoa ấy, Tưởng Giới Thạch đã xây dựng được một nền tảng vững chắc cho hòn đảo có diện tích 35.980 cây số vuông và cách bờ biển Đông Nam của Hoa lục chỉ hơn 100 hải lý. Thế giới gọi sự phát triển kinh tế của hòn đảo nhỏ này là một "phép lạ Đài Loan" [11].

Ngược lại, ở lục địa, suốt từ năm 1966 đến 1976, Mao Trạch Đông đã tiêu diệt nguyên cả một thế hệ năng động và sáng tạo qua cuộc cách mạng văn hóa khiến sự phát triển của lục địa bị khựng lại và tạo ra một lổ hổng lớn về sự thiếu hụt nhân tài.

Lỗ hổng này vẫn còn ảnh hưởng đến Trung quốc về nhiều phương diện mãi cho đến ngày hôm nay. Trong khi đó, vì lẫn lộn giữa Đảng và quốc gia, nhầm lẫn giữa Đảng và nhân dân, nên các thế hệ XHCN khó nhìn ra và tiếp nhận những cái tốt đẹp và văn minh của thế giới tự do khi chủ nghĩa CS bị đào thải và lên án.

Chưa nói đến sự lạc hậu về khoa học kỹ thuật, đa số đều thiếu sáng tạo, thiếu trung thực, và sợ trách nhiệm. Vì những khuyết điểm ấy nên phần đông đã không hội nhập được với phong cách làm việc khoa học của Tây phương. Do vậy, dù là một quốc gia có dân số đông nhất thế giới nhưng hiện nay số lượng chuyên viên của Trung quốc vẫn khan hiếm.

Trong một cuộc nghiên cứu vào năm 2005 của viện McKinsey Global [12], họ đã phỏng vấn 83 nhà chuyên môn ngoại quốc về nghành thuê mướn nhân sự (human resource) ở Trung quốc. Lần thăm dò này cho biết, trong tổng số những ứng viên có bằng cấp thì chỉ có ít hơn 10% là đạt tiêu chuẩn để làm việc cho các công ty ngoại quốc.

  Họ là những kỹ sư thông minh và làm việc siêng năng nhưng hầu như đa số đều không có khả năng giải quyết vấn đề và không có khã năng suy nghĩ những điều mới lạ.
 

Họ là những kỹ sư thông minh và làm việc siêng năng nhưng hầu như đa số đều không có khả năng giải quyết vấn đề (problem solving skill) và không có khã năng suy nghĩ những điều mới lạ (thinking outside the box).

Hiện tại, Hoa lục có khoảng 1.600.000 kỹ sư, nhiều hơn bất kỳ nước nào trên thế giới. Thế nhưng, khi so sánh phẩm chất và năng xuất của kỹ sư Trung quốc với kỹ sư của các cường quốc thì con số 1.600.000 kia chỉ còn lại 160.000, ít hơn cả số lượng kỹ sư của Nam Hàn, một quốc gia với dân số chỉ bằng 1/26 của Trung quốc.

Mặt khác, tuy có hơn 1 tỷ 3 dân, nhưng trong số ấy có khoảng 800 triệu người đang sống ở các vùng nông thôn [13] và có mức thu nhập bình quân khoảng hơn 1 đô la mỗi ngày [14]. Trong khi ấy, chỉ hơn một thập niên trở lại đây, Trung quốc đã sản xuất trên 300.000 triệu phú [15] và khoảng 650.000 người bị nhiễm HIV/AIDS [16].

Bên cạnh đó, sự bất ổn trong đời sống người dân ngày càng gia tăng do những bất công trong xã hội mang lại . Riêng trong năm 2003 có khoảng 58.000 vụ biểu tình và xung đột giữa người dân với chính quyền địa phương. Con số này lên đến 87.000 vụ trong năm 2005 .Về giáo dục, trong lứa tuổi từ 15 trở lên, có đến 74% dân nông thôn và khoảng 41% dân thành thị hoặc bị mù chữ hoặc chưa học hết bậc tiểu học [17]

Cường quốc kinh tế

Hoa Kỳ là nước phát minh ra kỹ thuật IC vào năm 1958. Từ đó đến nay, hàng năm các cường quốc kinh tế đã đầu tư nhiều tỷ đô la và chất xám trong việc nghiên cứu, phát triển, và ứng dụng IC vào nhiều lãnh vực khác nhau như điện toán, truyền thông, sản xuất, giao thông, và cả Internet.

Một cách trực tiếp hoặc gián tiếp, mọi sinh hoạt hàng ngày của con người trong thế kỷ 21 đều có sự hiện diện của kỹ thuật này. Điện thoại di động là một ví dụ điển hình.

Thành công rực rỡ trong kỹ nghệ gia công, Trung quốc có tham vọng đi vào kỹ nghệ hi-tech và họ đang nhắm vào thị trường IC. Về lãnh vực này, tính đến cuối năm 2004, Hoa lục có khoảng 50 nhà máy sản xuất "wafers", 102 xưởng lắp ráp và đóng bao bì
(IC packaging), cùng với 457 trung tâm thiết kế (design house).

Trong đó ngành đóng bao bì chiếm phần lớn tổng số doanh thu của kỹ nghệ IC ở Hoa lục. Mặc dù được sự góp sức của một số chuyên viên Trung quốc từ hải ngoại, nhưng tất cả các thiết bị và kỹ thuật đều do các công ty ngoại quốc cung cấp và hướng dẫn. Dẫu vậy, cho đến nay, nghành IC của Hoa lục cũng chỉ có khả năng sử dụng kỹ thuật (CMOS process) thuộc các thế hệ cũ [18].

Trung quốc chỉ mới thực sự bước vào lãnh vực này từ năm 2000 và hoàn toàn không có khả năng đuổi kịp các cường quốc về kỹ thuật IC nếu không được sự hỗ trợ tích cực của họ. Việc chia sẻ kỹ thuật hiện đại của các nước tự do với Trung quốc là điều khó xảy ra, cho dù việc trao đổi đi kèm với những lợi nhuận khổng lồ.

Thứ nhất là vì lý do cạnh tranh, nên các cường quốc không thể san xẻ với Hoa lục tất cả kinh nghiệm về IC. Có chăng là các kỹ thuật lỗi thời dùng để gia công một số sản phẩm rẻ tiền. Thứ hai, là vì thế đối nghịch của Trung quốc đối với thế giới tự do. Các cường quốc vẫn xem Hoa lục là mối hiểm họa cho nền an ninh của thế giới, nên họ kiểm soát nghiêm ngặt và giới hạn việc cung cấp kỹ thuật hi-tech cho Trung quốc. Chính sách này không những chỉ áp dụng riêng cho nghành IC, mà còn có hiệu lực đối với một số sản phẩm hoặc các kỹ nghệ chiến lược khác. Do vậy, Trung quốc sẽ không thể nhảy vọt từ một nước gia công để trở thành một nước kỹ nghệ tiên tiến trong một thời gian ngắn và trong hoàn cảnh chính trị hiện tại như họ mong muốn.

Vượt qua Trung quốc?

Biên giới trên lục địa của Trung quốc đi ngang qua 14 quốc gia láng giềng [19]. Tất cả đều được gọi là những nước đang phát triển, nghĩa là những nước nghèo và đời sống người dân còn thấp kém.

 Ba nhược điểm lớn của Trung quốc chính là cơ hội để Việt Nam vươn lên và trở thành một cường quốc kinh tế trước quốc gia này.
 

Tuy là láng giềng, nhưng quan hệ giữa các lân quốc và Trung quốc không mấy tốt đẹp. Các quốc gia này xem Hoa lục là một hiểm họa hơn là một đồng minh, vì Trung quốc chưa bao giờ tỏ ra có thiện ý đối với các nước chung quanh, lại càng không muốn nhìn thấy họ vươn lên, cho dù sự vươn lên ấy sẽ mang lại thịnh vượng và ổn định lâu dài cho toàn vùng.

Một phần tư chiều dài lịch sử của nước Việt cũng mang đầy sẹo và thương tích vì những kinh nghiệm không mấy vui với quốc gia có dân số đông hơn mình 15 lần.

Ngay trong hiện tại, tuy là bạn đồng hành duy nhất của nhau trên lộ trình "socialist reform", nhưng cả hai đều ngầm hiểu rằng, mọi hợp tác chỉ có tính cách giai đoạn, che đậy những chuổi hiềm khích và bất đồng ngấm ngầm kéo dài từ qúa khứ đến hiện tại. Đã yếu lại không có đồng minh, nên Việt Nam thường phải chấp nhận nhiều thiệt thòi trong mọi đàm phán về kinh tế lẫn chính trị với Hoa lục. Để hóa giải những áp lực này, Việt Nam cần phải nhanh chóng trở thành một cường quốc kinh tế.

Việt Nam cần nghiên cứu và sử dụng vốn liếng và sản phẩm trí tuệ chung của nhân loại. Mô hình kinh tế thị trường tự do đã thành công trong việc biến nhiều nước trở thành các quốc gia đã phát triển và một số siêu cường trên thế giới. Trong số này có các nước trong vùng như Nhật, Nam Hàn, Đài Loan, Singapore, và Hồng Kông.

Mô hình kinh tế này vốn đã trải qua một qúa trình dài thử thách lẫn thực nghiệm, đồng thời được mài dũa liên tục bởi sự tiến hóa của con người. Điều này hàm ý rằng, một cách gián tiếp, dân tộc Việt Nam cũng đã đóng góp xương máu cho sự tiến hóa và phát triển của mô thức đó.

Ba nhược điểm lớn của Trung quốc chính là cơ hội để Việt Nam vươn lên và trở thành một cường quốc kinh tế trước quốc gia này. Đây là cơ hội đầu tiên và có thể là duy nhất để vượt qua nước láng giềng kể từ khi lập quốc đến nay. Thế nhưng, người Việt cần phải hiểu rằng, sự vươn lên ấy hoàn toàn phụ thuộc vào quyết định và lựa chọn của họ.

Để thoát khỏi thân phận nhược tiểu kéo dài suốt mấy ngàn năm, Việt Nam phải trang bị cho các thế hệ hiện tại và tương lai về tinh thần trách nhiệm lẫn tư tưởng chinh phục, đây là điều kiện cần và đủ để thay đổi và biến một xứ sở đang phát triển thành một cường quốc kinh tế.

Để mọi người cùng nhau bước vào một vận hội mới, mở ra một tương lai sáng lạn và rực rỡ cho dân tộc, Việt Nam hãy mạnh dạn chấm dứt cuộc thí nghiệm mô hình "kinh tế thị trường định hướng CNXH", tạo một môi trường lành mạnh và thích hợp cho tinh thần trách nhiệm được hồi sinh, biến tư tưởng chinh phục trở thành một nếp văn hóa dân tộc, tất cả những hành động và thay đổi ấy là dấu hiệu khẳng định Việt Nam đang đi trước Trung quốc.


References

[1] Trung Hoa lục địa, tên gọi Trung quốc dưới thời VNCH, gọi tắt là Hoa lục.
[2] Khactu, Dominique N., “Japan Since 1945: The Rise of an Economic Superpower.”, Jan, 1997, Southern Economic Journal.
[3] GDP per capita: Lợi tức mỗi đầu người.
The Human Development Index (HDI): chỉ số phát triển con người.
[4] Chris Buckley, “The patent pitfalls on China's road of clones”, June 2005, International Herald Tribune.
[5] Intellectual Property (IP).
[6] “IPR development in national plan”, Jan. 2007, China Daily.
[7] Mark LaPedus “Updated: Elpida, Hynix shine in DRAM rankings”, Feb. 2007, EETimes. DRAM: Dynamic Random Access Memory - bộ nhớ, dùng trong computer, một ứng dụng của kỹ thuật IC.
[8] Hannah Clark, “China's Patent Power”, Oct. 2006, Forbes.

[9] Elaine Wan, “Rooting Out Corruption In China”, April 1999, The Tech Online Edition. Zhu Rongji, Thủ tướng Trung quốc: “Để tiêu diệt tham nhũng, tôi cần chuẩn bị 10 cỗ quan tài. Chín cái giành cho những kẻ tham nhũng và cái còn lại có thể là của tôi.”
[10], [11] Source: Wikipedia.
[12] McKinsey Global Institute.
[13] US-China Business Council, “China’s Economy”, April 2006.
Năm 2005, lợi tức trung bình ở vùng nông thôn là 406.31 US đô la/năm
[14] Báo cáo 2005 của The National Bureau of Statistics tường thuật bởi
ChinaToday:Trung quốc hiện có khoảng 800 triệu người sống ở vùng nông thôn.
[15] Douglas Wong “Singapore's Millionaires Increase at Fastest Pace in World.”, June 2005, Bloomberg, Singapore.
[16] Office of the State Council Working Committee on AIDS “Progress on Implementing Ungass Declaration of Commitment in China 2005”, Dec. 2005, China.
[17] Maria Manuela Nevada DaCosta and Jianjun Ji, “Rural-Urban Economic Disparities Among China Elderly”, Aug. 2004, University of Wisconsin-Eau Claire.
[18] Zhu Zhongyu, “China’s IC Industry, The Status Quo and Future”,
2005, China Semicondcutor Association, presented at Stanford University.
[19] Afghanistan, Bhutan, India, Kazakhstan, Kyrgyzstan, Laos, Mongolia, Myanmar, Nepal, North Korea, Pakistan, Russia, Tajikistan, and Vietnam.


Du Hoc Sinh, USA
Bài viết sâu sắc, uyên bác. Tôi nghe kêu gọi tự do dân chủ, nghe đòi đi ra biển lớn, nghe đòi làm rồng làm cọp, nghe và nghe...nhưng tất cả đều mông lung mơ hồ qúa! Chắc phải mấy trăm năm rồi nay mới có người đòi qua mặt Tàu! nhưng hợp tình hợp lý - có cơ sở lý luận . Bài viết thể hiện tinh thần và tư tưởng của vua Quang Trung, các cụ Phan Chu Trinh, Phan Bội Châu, Minh Trị Thiên Hoàng của Nhật của thời đại. Tôi đồng ý với bạn "Thính gỉa nặc danh" : "Nhưng ngày nay dân tộc VN còn có một khát vọng lớn hơn là trở thành một cường quốc." và bạn An Nam : "định hướng của đất nước sẽ là định hướng trở thành cường quốc trên thế giới chứ không phải định hướng XHCN một cách trìu tượng." Phải trở thành cường quốc trước Tàu thì việc định hướng càng rõ ràng và càng có ý nghĩa.


Josie Nguyen

Nếu bạn nào đả kích [ý] của tôi thì tôi biện bác . Nhưng nếu đả kích theo lối duy ý chí thì là chuyện buồn cười. Tôi là người Kinh, vợ tôi là người Do Thái và con rể tôi là người TQ và hận thù dân tộc là điều cả nhà tôi không làm.

Năm 1986, lúc VN bắt đầu “đổi mới”, GDP đầu người của VN chỉ thua TQ có 200 đô la Mỹ, kém Thái Lan 997, kém Malaysia 1.950, kém Indonesia 550, kém Philippines 440, kém Nam Hàn 6.940.

Năm 2006 tức 20 năm sau, sự tụt hậu của (khoảng cách) GDP của VN so với TQ đã lên cao gấp 5.5 lần là 1.100, Thái lan 2.140, Malaysia 4.520, Indonesia 750, Philippines 420, Nam Hàn 17.000 (IMF 2007). VN có 50.000 người làm R&D, gấp 4,7 lần Thái Lan và 5,6 lần Malaysia,

Nhưng theo ISI, chưa đầy 700 người VN là tác giả của 450 công trình đăng trên các tạp chí khoa học quốc tế. Trung bình cứ 1 triệu người VN mỗi năm công bố 5,6 công trình, ít hơn Thái Lan 5,7 lần, thua TQ 6,6 lần, kém Malaysia 9,3 lần, sau Nam Hàn 83 lần và kém Singapore 226 lần.

Nước Campuchia là một nước mà dân VN luôn cho là không bằng mình và kinh tế chỉ tăng trưởng khoảng 5% năm, Nhưng từ ba năm nay tăng trưởng GDP trung bình của Campuchia là 11,4% (cao hơn VN). Theo tôi thì ta hãy nói ít đi và làm nhiều hơn, làm tận tuỵ hơn với nghề nghiệp của mình, làm tốt giáo dục và trước hết là bãi bỏ các môn Mác Lênin và tư tưởng HCM vô bổ chiếm hơn 10% tổng số giờ học ĐH.

Linh, Hà Nội
Không rõ làm sao Bắc Hàn lại có được quân sự đứng thứ năm thế giới nhỉ, nếu tôi nhớ không nhầm. Theo bạn Nguyễn Đại Việt viết, các kỹ nghệ IC cao cấp của thế giới văn minh đều được bảo mật, và các kỹ sư TQ chỉ đáng coi là thợ trước các KS chân chính của các nước phát triển. Thế tại sao sức mạnh quân sự của TQ và Bắc Hàn lại ngang ngửa Tây phương ? Có cần thiết phải sáng tạo ra công nghệ hay không, hay là chỉ cần hiểu và bắt chước được công nghệ là đủ để ta bắt kịp thế giới ?

Dove
Tại sao Việt Nam lại không thể hơn TQ? GDP chúng ta không thể hơn nhưng GDP/người chúng ta thì có thể. Dân số chúng ta không thể hơn nhưng trình độ dân trí chúng ta thì có thể. Nhà máy chúng ta có thể không nhiều hơn nhưng công nghệ chúng ta có thể .. Người dân chúng ta từ xưa đến nay thường có câu: Quý hồ tinh bất quý hồ đa. Chúng ta có thể thua về số lượng nhưng quyết không thua về chất lượng.Chất lượng chính là con đường để chúng ta có thể hơn nhiều nước khác chứ không chỉ riêng TQ. Cứ đưa mắt liếc sang vùng đông bắc thì thấy ngay thôi.Nhật Bản đấy, ai nói nước Nhật thua Mĩ không nào .

Dang Kim Lai, Ottawa, Canada
Gửi các quí vị đã có ‎ kiến về mục tại sao Việt Nam không đột phá vượt Trung quốc. Ý kiến này làm tôi chợt nhớ tới Trần Đức Thảo và Jean Paul Sartre. Trần Đức Thảo là triết gia có tư tưởng Cộng sản hàng đầu của Việt Nam, còn là đối tác hay bạn của triết gia Jean Paul Sartre. Sartre đã từng phát biểu : “Có quyền tự do, tôi được quyền từ chối Thượng đế”. Như thế để mà đột phá vượt Trung quốc, đảng CSVN có giám để cho dân có quyền tự do hay không?

Huy Phan, San Jose, CA
Nhiều người không nghiên cứu kỹ tìm nguyên nhân tại sao Nam Hàn, Nhật, Đài Loan có nền kinh tế như ngày nay. Theo tôi vì các lý do sau đây:

-Nhật Bản thì đã cho SV đi du học từ thế kỷ 19; thời Minh Trị Thiên Hoàng.

-Taiwanese cũng qua Mỹ du hoc từ thập niên 50, 60.

-Nam hàn cũng thế, cũng cho SV đi du học Mỹ rầm rộ từ sau 1952. Về kỹ nghệ, Hãng Hyundai đã được thành lập từ năm 1952 và phát triển dần theo từng năm. Bây giờ hãng này làm đủ mọi ngành kỹ nghệ, từ đóng tầu xe hơi, và ngay cả làm nhà máy điện nguyên tử, v.v.

Có một điểm chung là cả ba quốc gia trên đều có trường ĐH nằm trong 100 trường giỏi nhất thế giới. Nói chung Giáo Dục là điều thiết yếu để làm cho quốc gia phát triển. Hoa kỳ tại sao vẫn có nền kinh tế mạnh nhất thế giới cho dù đã cho các nước khác đến học hỏi tự do ở ĐH nổi tiếng của Mỹ, và ngay cả ăn cắp ý tưởng và tài liêụ về khoa học kỹ thuật - Thưa rằng, đa số trường ĐH của Mỹ vẫn được xếp hạng nhất thế giới. -Ngoài ra các nước này con người của họ cũng khác người VN ta. Họ rất có kỷ luật từ học hành cho đến làm việc. -Còn trường đại học ở VN thì sao! -gần như hạng bét thế giới!

Minh, Boston
Bạn Josie Nguyễn chẳng qua "nói có sách, mách có chứng". Nhiều người thích mơ mộng lãng mạn đương nhiên không thích kiểu vạch ra thực tế phũ phàng, cay đắng, như vậy. Họ muốn "một bước nhảy lên trời" như nhiều báo VN mô tả một VN "hiện đại, sánh vai các cường quốc năm châu", nhưng họ đã nói y như vậy từ cả mấy chục năm trước, lại hoàn toàn không có dẫn chứng.

Theo World Bank, năm 2005 TQ có thu nhập bình quân đầu người (TNBQĐN) 1740 USD, hạng 108 thế giới, và các con số này cho VN là 620, 145. Cho dù TQ phát triển khoảng 7,2% cho thấp bằng VN, thì trong 30 năm TNBQĐN của TQ sẽ tăng gấp tám lần, khoảng 13,920 USD (bằng khoảng 1/2 của Singapore hiện nay), còn của VN cũng tăng gấp tám, lên khoảng 4,960 USD. Tỉ lệ TNBQĐN của TQ cao gấp 3 lần VN không thay đổi, nhưng trong 30 năm trung bình mỗi dân TQ sẽ có gần 9,000 USD hàng năm hơn mỗi dân VN. Muốn bằng TQ, với con số hiện nay TNBQĐN của TQ cao gấp ba VN, thì VN phải phát triển 1/3 cao hơn TQ trong liên tục 50 năm mới bằng được, thí dụ nếu TQ tiếp tục tăng 9% thì VN phải tăng 12% liên tục 50 năm. Việc này không thể thực hiện trừ khi một kế hoạch vô cùng táo bạo nào đó thành công, thí dụ theo tôi VN phải cho ngoại quốc thuê hàng ngàn km2 trong 99 năm, lấy vào mỗi năm hàng chục tỉ USD rồi đầu tư phần lớn vào giáo dục, giáo thông, môi trường.

Le Bao, VA, USA
Cũng như nhiều người VN khac tốt nghiệp đại học và làm việc trên đất Mỹ, tôi nhận thấy người Việt không thua kém người Tàu hay Ấn Độ . Tôi xấu hổ thấy có người Việt quá bái phục người Tàu, quên mất rằng Trung quốc ngày nay vẫn là xưởng thợ của thế giới.

QTan
Gởi bạn Josie Nguyen, bạn một là nhược phu yếu tinh thần VN, hai là gốc Tàu nên luôn nói ngược, sai đề để đánh phá. Tác giả Đại Việt và nhiều bạn khác đã nêu ra những nhược điểm TQ vấp phải--dân số quá tải, thế giới văn minh cho TQ là đối thủ cạnh tranh và sẽ luôn có chiến lược kìm hãm--mà VN không nhất thiết gặp phải. Thứ hai, tác giả đưa ra mô hình Đài Loan, Nam Hàn, vv. là ví dụ đáng theo hơn TQ cho VN.

Bạn An Nam cũng nhận xét "Muốn phát triển, trên hết là phải vượt qua được lối mòn về suy nghĩ." Hoặc những vị khác cũng đồng nhận xét VN cần phải có tư tưởng chinh phục, độc phá ra khỏi mẫu TQ. Tất cả là xoay quanh đề tài. Trong khi đó bạn (Josie Nguyen) lại đi ngược đề tài đem ra những so sánh giữa VN và TQ rồi đưa VN hẳn lại và! o mẫu TQ. Tại sao bạn không bình luận nếu VN có "bắt chước" (hoặc làm hơn cả) Nhật, Nam Hàn, Singapore được hay không như tác giả đề nghị? VN thiếu nguyên tố gì so với Nhật, Nam Hàn, v.v..?

Thomasville, USA
Em thán phục lý lẽ đầy tính thuyết phục của các anh Josie Nguyễn và Han Quang Tu (HN). Nói chung, đọc xong em không cảm thấy nản mà chỉ thấy mừng vì ít ra con dân Đại Việt chúng ta vẫn còn có những người đủ "sáng suốt" như vậy. Chúng ta không phải là yếu hèn, dân tộc (DT) chúng ta cũng không phải là "ngu dốt" theo thiển ý của một số người, mà điều quan trọng là vì chúng ta chưa biết tận dụng những thời vận thích hợp để tạo ra "bức phá" như những DT khác.

Chung qui cũng vì đói nghèo "thông tin" mà ra. Thử hỏi người VN bây giờ biết truy cập IE được bao nhiêu trong tổng số 80 mấy triệu dân kia? Nhưng thường hay bắt gặp những con người "thông thái" và "thấu hiểu chuyện đời" đâu thua kém gì mấy ông Tây ông Tàu ? Đó là một tín hiệu đáng mừng cho thấy mặc dù dẫu chúng ta có ít người hơn DT khác đi chăng nữa, thì điều đó ko có nghĩa là chúng ta sẽ thiếu những nhân tài làm nên việc lớn.

Chỉ ước một ngày nào đó đa số người VN đều nhận thức được điều cần làm ở hiện tại và thực lực của chính bản thân họ, thì khi đó VN sẽ có cơ hội phát huy tối đa các ưu điểm của mình. Lúc ấy sẽ là một luồng sức mạnh to lớn có thể thúc đẩy cả con thuyền VN tiến nhanh ra khơi. Nhưng nếu muốn được như vậy thì cần phải phát huy thêm nữa ngành công nghệ thông tin cũng như tự do báo chí. Chỉ có đó mới là nhịp cầu nối duy nhất có thể giúp DTVN tiếp xúc với TG bên ngòai cũng như học tập được những tinh hoa của họ. Còn như bây giờ, khác nào con gấu bị đang xiềng chân và cho uống thuốc mê mà ngái ngủ?

AD
Chừng nào người Việt vẫn giữ nguyên chủ nghĩa dân tộc và tự hào quá đáng về bản thân mình thì khó mà xây dựng đất nước được. Muốn xây dựng phải có tinh thần phê phán bản thân. Nhưng nhờ dân tộc tính mạnh mẽ do bị ngoại xâm nhiều năm, cũng như nhờ ơn giáo dục của Đảng mà phần lớn đều không biết phê phán, quá tự hào, không thích nghe người khác góp ý, bị chê một chút thì lu loa lên.

Ở đây cũng thế, vừa bị phê phán và so sánh yếu hơn Tàu thì đã chụp mũ người ta là người Tàu nói tiếng Việt. Yêu nước không hẳn là cứ ngồi đấy mà khen đất nước, hoặc AQ chấp nhận lấy mọi thứ như là đương nhiên mà không tìm các thay đổi. Yêu nước kiểu tự sướng tự liếm vết thương như thế, thì đất nước này còn tiểu nhược dài dài.

Trien Dai Ca
Tôi thấy bạn Hoang Quang Tu - Hanoi nói rất đúng. Vượt qua Trung Quốc thật ảo tưởng. Khi nào ông thủ tướng Việt Nam tới tận nhà bắt tay tôi và các bạn, hỏi xem quản lý đất nước thế này được chưa thì khi đó Việt nam mới có thể nghĩ tới việc cất cánh bay.

Han Quang Tu, Hà Nội
Nếu như tác giả Nguyễn Đại Việt có ghé qua Trung Quốc thấy tận mắt cuộc sống và cách làm việc của người Trung Hoa thì chắc hẳn không dám viết những điều như trên. Bạn sẽ thấy rất rõ Việt Nam là một xứ nhà quê, vừa đáng thương vừa buồn cười. Trung Quốc vẫn luôn là đối thủ đáng gờm nhất của thế giới phương tây vì Trung Quốc không muốn và không bao giờ là bản sao của một nền văn minh nào cả.

Có thể Trung Quốc hiện giờ đang có những toan tính cho con đường riêng của họ và một khi họ đã tìm thấy thì thế giới sẽ đổi thay... Thực tế thì người Trung Quốc dù ở Đài Bắc hay ở Trung Hoa Lục Địa họ luôn tìm mọi cách để tỏ sự trung thành của họ đối với các di huấn của các đế vương ( VUA PHỤC HY, VĂN VƯƠNG, ĐỨC KHỔNG TỬ ,LÃO TỬ... ) Đó là những bậc văn hoá mà cả thế giới phải ngả mũ chào... Còn nói Việt Nam có cơ hội để vượt Trung Quốc là ngủ mê, ảo tưởng. Trong một thành phố mà còn loay hoay với việc làm cột đèn, xây cống thoát nước, xây hôm nay được đường điện thì ngày mai cống lại bị hỏng và ngược lại. Tình cảnh của người Việt giống như Thục Phán ngày xưa xây thành Cổ Loa, xây đến vòng thứ hai thì vòng thứ nhất lại đổ. Do vậy không bao giờ có thể hoàn tất được.

Sam Nguyen, Saint Louis, USA
Gửi ông Phan Huy ở Cali. Tôi thấy tác giả có ý tưởng rất đáng kính trọng là kích động lòng người để xây dựng một Việt Nam tốt hơn. Rất có thể nhiều nhà học thức trên diễn đàn này đã đọc đâu đó các ý tưởng này nhưng đã có ai tổng hợp lại và viết lên để dân ta đọc chưa?

Bài viết rất có lý khi nhận định rằng nếu ta không có tinh thần vươn lên (từ của tác giả là "chinh phục") thì ta sẽ khó mà có thể làm được gì. Ngoài ra, những điểm yếu của Trung Quốc mà tác giả chỉ ra (hay "trích ra" giống như một số người cho) là hoàn toàn có cơ sở. Không ai có thể phủ nhận sự vượt trội của Trung quốc so với ta trong quá khứ cũng như hiện tại. Nhưng nhiều nước khác cũng nhỏ như ta. Nếu người ở các nước khác đều nghĩ như ông thì làm sao họ có thể vượt qua TQ? Mỗi nước có thể có một thế mạnh riêng mà nếu tận dụng được thì không nhiều thì ít cũng giúp mình vượt lên trên chính mình mà đi chứ!

Manh, tp Hồ Chí Minh
Khi bàn về chính trị thường có ý kiến cho rằng người dân VN không mấy quan tâm. Điều này thật ra là rất đúng. Với nông dân và người lao động nghèo thì việc quái gì phải quan tâm khi mà họ phải chạy cơm hàng bữa.

Với người giàu có thì đây là mảnh đất màu mỡ để họ 'mần ăn' ai dại gì đập bỏ. Với quan chức thì như NĐV viết nếu họ ngừng lại có nghĩa không còn tham nhũng mà không tham nhũng thì làm sao có tiền tiêu? Do vậy chỉ những ai thật tâm vì sự phát triển vượt bậc của VN mới quan tâm đến vì lẽ họ hiểu rằng điều này cũng đồng nghĩa với việc hy sinh hết tất cả những lợi lộc mà họ có thể hưởng.

VH, Pháp
Trên diễn đàn của BBC này tại sao có nhiều người Trung Quốc mà giỏi tiếng Việt thế?

Không tên
Nền kinh tế thị trường định hướng XHCN giống như một cỗ xe tứ mã nhưng chỉ có hai con kéo ở phía trước, hai con còn lại kéo ở phía sau xe, theo hướng ngược lại.

Josie Nguyen
TQ có 1,3 tỷ người và giả thiết rằng 90% dân TQ đều ngu đần và chỉ có 10% người TQ là những người tài năng xuất sắc thì cũng có 130 triệu người xuất sắc. Nếu VN muốn so với TQ thì 100% tất cả người VN đều phải giỏi tương tự như 10% số người giỏi nhất của TQ, thì TQ vẫn có 50 triệu người tài hơn VN. Người gốc TQ đã đoạt năm giải Nobel về Vật Lý, một giải Nobel về văn học, hai giải Fields (tức Nobel về Toán vì Nobel không có giải toán) và vô số đến nỗi kể không hết những giải khoa học kỹ thuật quốc tế hàng đầu (tuy thấp hơn giải Nobel), nhiều công thức toán và khoa học mang tên người TQ, những GS bậc cổ thụ tại các đại học Mỹ và Âu Châu là người TQ thì cũng thường như đi chợ mua rau, người gốc TQ giữ các chức Bộ Trưởng tại Mỹ và Canada là bình thường như ăn cơm bữa, Chủ Tịch Nước (Governor General) của Canada vừa về hưu là bà Ngũ Băng Chi là người TQ (tên tiếng Anh là Adrien Clarkson vì theo họ chồng Tây), một Thủ Tướng Thái Lan cũng là người TQ (đã đổi họ thành họ người Thái),v.v. và v.v. Tôi thấy VN mình cứ phải so sánh với TQ là vớ vẩn, ta cứ làm tốt những gì mình phải làm thì hơn .

Tuan Nguyen,Philadelphia
Bạn Huy Phan San Jose mến, Nhật Bản và Đại Hàn cũng đâu có những Vạn Lý Trường Thành hay Tử Cấm Thành nguy nga bề thế như China nhưng chắc là kinh tế của họ đâu có thua kém gì TQ. Cũng như là hồi bát quốc liên quân tấn công vào TQ hồi đầu thế kỷ 20 và phân chia ra các khu tôi giới thì trong số đó không có bất kỳ quốc gia nào có thể so sánh về các kiến trúc cổ kính cũng như là lịch sử với TQ. Đặc biệt trong liên quân có Mỹ là lịch sử lập quốc mới có hơn 100 năm tính vào thời điểm đó,và còn Hòa Lan thì chỉ là một tiểu quốc với diện tích chưa bằng đảo Hải Nam của TQ.

Còn như bạn muốn so sánh trình độ kỹ thuật của VN và TQ thì bạn hãy dở lại trang sử canh tân của nước Nhật vào giữa thế kỷ 19. Lúc bấy giờ Nhật so với Tây phương thì giống như là đom đóm với mặt tròi. Trong lúc nươc Nhật thì chỉ thấy nhản khắp nơi là các Samurai đeo kiếm, trong lúc phương Tây thì súng ống và tàu hơi nươc của họ đã hết sức hiện đại rồi.

Nhưng khi thế chiến thứ hai xảy ra thì cả thế đều chứng kiến sức mạnh quân sự và kinh tế của Nhật bản mà trước kia phương Tây chi xem là một nước nhược tiểu và bị bắt ký vào hiệp ước bất bình đẳng. Nêu ra bằng chứng với bạn Phan Huy để cho bạn biết rằng không nhất thiết là bây giờ TQ có ưu thế hơn ta là mình cứ mãi cam chịu khuất phục họ. Và cũng như bạn Nguyễn Đại Việt nói là con dân Đại Việt, dòng giống Lạc Hồng chúng ta sẽ cùng đòan kết để mở ra một vận hội mới cho dân tộc.

Thính giả nặc danh
Hồ Chí Minh đã từng nói: "Cả đời tôi chỉ có một ham muốn tột bật, là đồng bào tôi ai cũng có cơm ăn, áo mặc, ai cũng được học hành ..."

Nhưng ngày nay dân tộc VN còn có một khát vọng lớn hơn là trở thành một cường quốc. Đảng CSVN trước đây có công trong công cuộc đấu tranh dành độc lập dân tộc, thì nay lại tỏ ra "phản động" vì để bảo vệ đảng, bảo vệ quyền lực giai cấp thống trị, họ vẫn kiên định một chủ nghĩa Mác Lê đã lỗi thời, tròng vào cổ nền kinh tế thị trường một cái tròng định hướng XHCN.

Tôi tin rằng không phải giới lãnh đạo không biết định hướng XHCN sẽ trì trệ công cuộc phát triển ở VN, cái chính là họ đoán trước điều gì sẽ xảy ra nếu họ từ bỏ chủ nghĩa Mác. Mâu thuẫn giữa lợi ích dân tộc và quyền lợi của đảng sẽ được giải quyết như thế nào, đó là "Phúc" hay "Họa" của dân tộc VN vậy.

An Nam
Thật lâu rồi tôi mới đọc được bài viết có giá trị như thế này. Nếu bài này được đăng lại trên các báo VN để tất cả cùng đọc thì tôi nghĩ tinh thần dân tộc sẽ lên rất cao. Bài viết đã phân tích được ưu thế của TQ mà cũng chính là các nhược điểm mà TQ không thể phát triển hòan chỉnh và sẽ mãi là những nước đang phát triển.

Lãnh đạo VN hay tự biện hộ cho mình khi không làm được. Nói Singapore phát triển nhanh thì bảo là đất nước họ nhỏ nên dễ quản lý vì thế phát triển nhanh là phải. Còn các nước lớn hơn thì bảo họ lớn hơn nên phát triển nhanh hơn. Các nước bằng mình thì mình lại đổ thừa cho chiến tranh tàn phá. Lãnh đạo đất nước mà chỉ đổ thừa hòan cảnh dẫn đến đất nước nghèo đói thì ai làm cũng được, làm lãnh đạo phải luôn quan niệm rằng khi mình lãnh đạo đất nước mà nhân dân mình không được bằng nhân dân các nước khác là là nỗi nhục với đất nước, với dân tộc nhất là các quốc gia đòi độc quyền lãnh đạo.

 Muốn phát triển, trên hết là phải vượt qua được lối mòn về suy nghĩ.
 

Muốn phát triển, trên hết là phải vượt qua được lối mòn về suy nghĩ. Chúng ta phải có suy nghĩ là chúng ta sẽ trở thành cường quốc để từ đó họach định cho mình một kế họach phát triển độc lập. Khi mục tiêu đã rõ ràng thì VN mới có thể tìm đường lối tốt nhất mà đi chứ không phải đi hàng hai, siêu vẹo như hiện nay “kinh tế thị trường theo định hướng XHCN”. Khi đó định hướng của đất nước sẽ là định hướng trở thành cường quốc trên thế giới chứ không phải định hướng XHCN một cách trìu tượng.

BNT, tp HCM
Bài viết này hay, nhưng là quan điểm của "Người xa quê", cần phải hiểu kinh tế thị trường định hướng XHCN có nghĩa là trước hết nền kinh tế của VN sẽ phát triển hoàn toàn theo quy luật của thị trường, duy chỉ có điều đừng quên hướng về CNXH, còn ngoài ra bạn muốn làm gì thì làm.

Bạn có thể bán xổ số nhưng chỉ cần bạn định hướng việc bán vé số theo hướng CNXH là được, ở VN nhiều quan chức Đảng viên đả trở thành tư bản Đỏ dưới nhiều hình thái khác nhau và chỉ cần vẫn định hướng XHCN là được. Nói chung đừng quan trọng hoá cái cụm từ này, đơn giản nó chỉ như một cái biển đề theo kiểu "Quán đầu dê", nhưng nếu hết dê thì vẫn có thể kinh doanh thịt chó, không lẽ lại nhà hàng bó tay, nhân viên thất nghiệp.

Định hướng XHCN! cũng vậy, khi bước vào VN bạn sẽ thấy muôn màu muôn vẻ, có khi bạn thấy nó còn thoáng hơn cả Mỹ, có khi lại thấy sao nó giống TQ, có khi lại có vẻ hệt Thái Lan..v.v, nói chung là "Lẩu thập cẩm" và phải như thế, nếu từ bỏ cụm từ này thì còn phải chờ thời gian lâu lắm, mà có khi cũng chẳng cần bỏ, có thể tự nó sẽ bị mối mọt làm mất đi, vì ở VN thực chất chẳng ai quan tâm đến "cụm từ này đâu".

Huy Phan, San Jose,CA
Ông Đại Việt ơi, cả nước VN chưa biết đến bao giờ có trường ĐH đẳng cấp thế giới, trong khi ĐH Trung Quốc như Peking Univ, và Tsinghua Univ đã nằm trong top 100 của thế giới rồi. Cho rằng cả lực lượng trí thức của VK về hết VN để xây dựng laị đất nước đi nữa thì phải cần có một thời gian rất dài để phát triển. Mà điều này được xem là không thể xảy ra rồi!

Còn nếu nhìn lại quá khứ thì tôi khuyên ông nên đi du lịch China một chuyến để có thể so sánh VN và Trung Quốc. Từ kiến trúc cổ xưa họ cũng đã có những công trình hơn VN ta xa rồi. Còn ngày nay thì họ đã có những khoa học kỹ thuật mà VN chẳng biết đến bao giờ mới làm được, ví dụ như họ tự chế được vũ khí, tự chế máy bay, v.v

Ngay cả nghề dệt họ cũng tự làm ra vải tốt để bán còn VN chỉ gia công thuần túy, từ cây kim sợi chỉ cũng phải nhập cảng. Có bao giờ ông thắc mắc rằng tại sao họ Việt Nam đều giống họ Tàu cả vậy. Từ họ Nguyễn, Trần, Phan, Phạm, Lương, ..Hàng trăm họ như thế thì tôi nghĩ dân VN đã bị đồng hóa. Cứ mỗi lần đô hộ là họ truyền giống ở VN ta . Họ chỉ rút đi khi nước họ có nội biến. Đó là tôi suy luận ra như vậy. Chúng ta nên khách quan suy xét để mà sửa đổi, chứ lúc nào cũng tự tôn vinh thì muôn đời không cải tiến được!

Josie Nguyen
Những cái bạn Nguyễn Đại Việt tóm tắt từ các bài nghiên cứu của Tây thì rất hay nhưng bản thân người viết cũng chưa tỏ ra có tính sáng tạo gì về giải pháp. Rất nhiều cái "what to do?" sao chép lại từ mấy ông bà Tây nhưng chẳng thấy có mấy cái "how to do it?" từ chính ngay sáng kiến của tác giả, trong khi đó trọng tâm của bài là "phát huy sáng kiến" .

Mai Ninh, Sài Gòn
Bài viết của ông Nguyễn Đại Việt thật hay. Ước gì mọi người dân VN đều được đọc bài này. Tôi còn nhớ cách nay vài hôm, truyền hình VN VT1 có buổi phỏng vấn ông Kostler, chuyên gia về marketing, nói đến việc phát triển thương hiệu quốc gia, trong đó ông Kostler có nói rằng: "VN không nên bắt trước TQ (kèm theo một cái nhún vai), mà nên học tập Nhật Bản, Hàn Quốc...", hy vọng ý tưởng này (đã qua kiểm duyệt) là tư tưởng thống nhất dẫn đến hành động của đảng CSVN chứ không là lời nói suôn. "Đừng nghe những gì CS nói, hãy nhìn những gì họ làm".

Lan Nguyen, Pháp
Tôi hoan nghênh những bài viết như thế này và mong muốn những tiến sĩ, giáo sư đang giảng dạy kinh tế trong các trường đại học tại VN hay là sinh viên kinh tế hãy mạnh dạn viết lên những gì mình biết được, học được để giúp ích cho xã hội VN. Tôi đồng ý với tác giả rằng: Họ là những kỹ sư thông minh và làm việc siêng năng nhưng hầu như đa số đều không có khả năng giải quyết vấn đề (problem solving skill) và không có khã năng suy nghĩ những điều mới lạ (thinking outside the box).

Không tên
Theo tôi nghĩ không phải VN rập khuôn theo TQ mà là thiên về mô hình CS - mà CS thì ai cũng thấy tất cả những nhược điểm và hệ lụy về lâu về dài của nó. Ngoài ra, TQ không là một kiểu mẫu đáng theo, bảo đảm bền vững đúng như bạn Nguyễn Đại Việt đã viết.

 Sự bộc phát về kinh tế của TQ gây ra tham nhũng, đào thêm hố sâu giàu nghèo, phá hủy môí sinh, khủng hoảng giá trị tinh thần...
 

Thiếu gì mẫu mã tốt khác đã chứng nghiệm qua thời gian tại sao chúng ta không tìm hiểu và ứng dụng? Sự bộc phát về kinh tế của TQ gây ra tham nhũng, đào thêm hố sâu giàu nghèo, phá hủy môí sinh, khủng hoảng giá trị tinh thần... Ngày nào CS còn nắm quyền ở VN thì đừng mong tiến bộ, trở thành một cường quốc trên thế giới. Cái quan trọng nhất của một quốc gia mà CSVN chưa làm được và không bao giờ làm được là đoàn kết dân tộc: hãy nhìn nước Nhật chỉ cần 15 năm sau Thế Chiến II (1960) để thấy và làm gương. Cuối cùng lại một câu hỏi rất cũ là ĐCSVN tiếp tục duy trì một chủ nghĩa đã lỗi thời hay một bên là tình tự dân tộc?.

Dan, Hải Phòng, Việt nam
Bài viết xuất sắc! Tôi thích nhất đoạn này: Nói một cách khác, "quan hệ" đã vô tình giết chết mọi mầm mống sáng tạo. Đó là mâu thuẫn của Hoa lục trong nổ lực để trở thành một cường quốc kinh tế. Không có sản phẩm trí tuệ thì dù lãnh thổ rộng lớn xếp hàng thứ ba và dân số đông nhất thế giới, Trung quốc chỉ có thể làm gia công và mãi mãi nằm trong danh sách các nước đang phát triển. Đối với Trung quốc, tham nhũng không phải là vấn nạn mà là một điều kiện cần để trị quốc. Nói một cách dễ hiểu hơn, tham nhũng là nguồn nhiên liệu dùng duy trì sự hoạt động của guồng máy quốc gia. Ví dụ, nếu tất cả các hành vi tham nhũng không xảy ra trong một khoảnh khắc nào đó, thì cũng chính trong khoảnh khắc ấy, mọi hoạt động trong xã hội đều bị tê liệt.

Doan Ket Dan Toc, Hoa Kỳ
Bài viết phân tích rất hay và rõ ràng. Cái nhược điểm của Việt nam là cứ theo sau người Trung quốc, họ làm gì chúng ta cứ bắt chước theo sau. Từ này, người Việt chúng ta phải can đảm và đột phá đi trước Trung quốc vài bước. Có như vậy chúng ta mới tiến được. Chính phủ phải làm sao để cho mọi người có niềm tin và đóng góp tất cả vào chính phủ để cùng nhau phát triển. Hy vọng trong tương lai gần Việt nam sẽ trở thành cường quốc.

 
 
Diễn đàn BBC
Họ tên
Nơi gửi đi
Điện thư
Điện thoại (tùy ý)*
* không bắt buộc
Ý kiến (350 từ)
 
  
BBC có thể biên tập lại thư mà vẫn giữ đúng nội dung ý kiến và không bảo đảm đăng mọi thư gửi về.
 
TIN MỚI NHẤT
 
 
Gửi trang này cho bè bạn Bản để in ra
 
   
 
BBC Copyright Logo ^^ Trở lại đầu
 
  Trang chủ| Thế giới | Việt Nam | Diễn đàn | Bóng đá |Văn hóa | Trang ảnh |
Chuyên đề| Learning English
 
  BBC News >> | BBC Sport >> | BBC Weather >> | BBC World Service >> | BBC Languages >>
 
  Ban Việt ngữ | Liên lạc | Giúp đỡ | Nguyên tắc thông tin cá nhân