Oxfam cảnh báo về tình trạng thiếu nước

Cảnh đi lấy nước

Theo Thông cáo Báo chí của tổ chức Oxfam thì tình trạng thiếu nước đe dọa 4 tỉ người, nếu các lãnh tụ trên thế giới tiếp tục vấp phải những rào cản trong cuộc thảo luận về Biến đối khí hậu năm 2010.

Nguyên văn Thông cáo Báo chí của Oxfam ghi rõ như sau:

Cuối tuần qua, trước hạn 31/1 cho các quốc gia đưa ra mục tiêu cắt giảm khí thải theo thỏa thuận Copenhagen, Oxfam Quốc tế cảnh báo các nhà lãnh đạo thế giới có vẻ sẽ thất bại trong cuộc thử nghiệm Biến đổi khí hậu (BĐKH) đầu tiên kể từ khi kết thúc Hội nghị Copenhagen, và sẽ đưa trái đất vào đà ấm lên thêm gần 4 độ C.

Mặc dù tại Hội nghị về Khí Hậu của Liên Hợp Quốc tại Copenhagen, các quốc gia đã thống nhất rằng sự ấm lên toàn cầu sẽ phải được giới hạn không quá 2 độ C, nhưng hiện tại lãnh đạo các nước vẫn chưa đưa ra được mục tiêu giảm khí thải thích hợp. Liên minh Châu Âu, Nhật Bản và Úc đã bắt đầu thực hiện kế hoạch này, tuy nhiên không quốc gia nào cải thiện được đề xuất mà mình đưa ra so với thời điểm trước Copenhagen.

Cam kết giảm khí thải của các nước giàu hiện tại tổng cộng chỉ đạt 12-18% dưới mức 1990, ít hơn một nửa 40% lượng giảm thải cần thiết để giữ nhiệt độ toàn cầu trong tầm kiểm soát.

Căn cứ theo nhiều mô hình khí hậu, đến năm 2100, những cam kết theo Copenhagen Accord sẽ dẫn đến sự ấm lên toàn cầu tăng thêm gần 4 độ C. Các nhà khoa học dự báo rằng 4 tỉ người sẽ bị ảnh hưởng bởi sự thiếu hụt nước trên phạm vi toàn cầu. Hạn hán sẽ xảy ra hàng năm tại Nam Phi và những vụ hạn hán khủng khiếp nhất sẽ diễn ra với tần suất 10 năm một lần tại Châu Âu thay vì những vụ hạn hán 100 năm mới diễn ra một lần.

Antonio Hill, Cố vấn khí hậu của Oxfam Quốc tế cho biết: “Dù các nhà lãnh đạo thế giới có thực hiện những gì mình cam kết tại Copenhagen hay không thì họ cũng đang tỏ ra thất bại trước cuộc thử nghiệm đầu tiên này. Họ hiểu rằng nhiệt độ không thể tăng quá 2 độ C để tránh mức nguy hiểm. Song, họ vẫn đang bàn bạc về một lượng giảm thải dẫn đến sự gia tăng đến 4 độ C với những hậu quạ hạn hán nghiêm trọng”.

Oxfam cho biết, Hiệp ước Copenhagen Accord đã chứng minh rằng cách tiếp cận từ dưới lên (tức là khi các nước tự đặt ra mục tiêu giảm thiểu khí thải) là không hiệu quả. Oxfam đang kêu gọi một mục tiêu toàn cầu về giảm thiểu khí thải dựa trên những kết quả khoa học và khả năng đóng góp của mỗi quốc gia cũng như sự tính toàn về mặt trách nhiệm và khả năng tài chính cho việc đối phó với BĐKH của các quốc gia đó. Ví dụ, Châu Âu, tính đến năm 2020, cần giảm thiểu ít nhất 44% dưới mức 1990, đối lập với mục tiêu hiện tại là 20%.

Để công bằng trong những nỗ lực toàn cầu đối phó với biến đổi khí hậu, các nước giàu cũng cần phải cung cấp $200 tỉ mỗi năm tính đến năm 2020 để giúp các nước đang phát triển thích nghi và giảm thiểu lượng khí thải tại các quốc gia này. Thỏa thuận nhắm đến việc tăng $100 tỉ mỗi năm và đang tiếp tục bàn bạc về việc thiết lập một Cơ quan Hội Thẩm cấp cao đề xuất cách thức gây quỹ hỗ trợ tài chính và thực hiện một cách hiệu quả nhất.

Thỏa thuận cũng hứa sẽ dành 30$ tỉ cho nguồn tài chính khẩn cấp - cứu trợ cho những quốc gia nghèo và dễ tổn thưởng nhất đối phó với tác động của khí hậu trong vòng 3 năm tới. Ví dụ Bangladesh, một trong những quốc gia dễ tổn thương nhất trước tác động của BĐKH, cần một lượng tài chính khoảng $1,5 tỉ để cung cấp nước uống cho cộng đồng dân cư ven biển khi nguồn nước truyền thống của họ đã bị ô nhiễm bởi nước muối do mực nước biển tăng lên.

Ông Hill cho biết: “Cuộc thử nghiệm tiếp theo sẽ là liệu các nhà lãnh đạo thế giới có thể cung cấp nguồn tài chính như đã hứa trong thỏa thuận hay không. Điều này đồng nghĩa với việc cung cấp nguồn kinh phí khẩn cấp cho những quốc gia nghèo nhất để thích ứng với biến đổi khí hậu ngay lâp tức và tìm cách có thêm $100 tỉ trong năm nay”.

“Phản ứng không sáng suốt thể hiện rằng Hiệp ước Copenhagen Accord không giải quyết được vấn đề gì. Chỉ một bản Cam kết LHQ mới có thể đảm bảo được lượng giảm thiểu khí thải cần thiết và đảm bảo rằng tiếng nói của những người nghèo và dễ bị tổn thương nhất được lắng nghe. Những thương lượng thực sự cần phải được tái khởi động ngay lập tức. Mỗi năm chậm trễ sẽ lấy đi sinh mạng của 150.000 người và thêm 1 triệu người nữa phải di cư do tác động của BĐKH”./.

Tin liên quan