Năm điểm đến lạnh gáy nhất thế giới

Bản quyền hình ảnh Other
Image caption Không ai có thể biết chắc rằng lý do vì sao những bộ xương này lại ở dưới hồ lạnh giá (Ảnh: Schwiki/Human keletons in Roopkund Lake/Wikipedia/CC BY-SA 4.0)

Nếu du lịch mở rộng tầm nhìn và sự sợ hãi nâng tầm cảm xúc thì cả hai gộp lại sẽ là cú sốc mạnh.

Từ một ngôi đền có hàng nghìn con chuột đến một đảo nhung nhúc rắn độc, trang mạng Quora (Hỏi và Đáp) tiết lộ một vài nơi sợ lạnh sống lưng và sởn da gà trên thế giới.

Nếu bạn muốn có sự phiêu lưu năm nay thì hãy đọc bài này.

Hồ lạnh buốt đầy xương người.

Năm 1942 một cảnh sát cơ động đi núi gần hồ Roopkund ở Ấn Độ, chót vót 5.029m trên dãy Himalayas, đã phát hiện một điều sửng sốt: một hồ nông, lạnh buốt có xương người bao xung quanh.

Khi hè đến và băng tan thì hàng trăm bộ xương người lộ ra, thịt và tóc vẫn còn dính bám. Ai hoặc cái gì đã giết từng ấy người, biến một hồ hẻo lánh trên cao ở một nơi không người trên Himalayas thành một mồ tập thể?

Bản quyền hình ảnh Other
Image caption Một điều bí mật lẩn khuất ở đáy hồ Himalayas này (Ảnh: Abhijeet Rane/Roopkund - Mystery Lake/Flickr/CC BY 2.0)

Mọi người, từ dân địa phương đến các nhà nhân chủng học đồn đoán lý do của Hồ Xương này, Varun Ojha viết. Giả thuyết đi từ dịch bệnh đến lở núi, đến tự sát theo nghi lễ tôn giáo.

Một đoàn thám hiểm năm 2004 đã tìm thêm được manh mối. Các bộ xương là của 200-300 người từ thế kỷ thứ 9 và được chia thành 2 nhóm tách biệt: một nhóm của một gia hệ hoặc bộ tộc và một nhóm của người địa phương nhỏ và thấp hơn. Xương nằm lẫn với các vòng đeo, giáo, giày da và gậy tre. Những vết nứt ngắn và sâu ở xương sọ gợi cho thấy tất cả những xác này hình như bị chết theo cùng một cách, bị đập vào đầu bằng một vật thể tròn, không phải vũ khí.

Các nhà khoa học kết luận là tất cả 200-300 người này bị chết vì một trận mưa đá lớn lịch sử. Hàng nghìn những viên đá to bằng quả bóng chày đã dã xuống đầu và vai những người hành hương và những người mang vác khi họ qua vùng này. Bị kẹt ở một thung lũng, không nơi trốn chạy, nhóm người đã chết tất cả, điều vẫn còn làm những du khách bạo gan cảm thấy sửng sốt cho tới ngày nay.

Du khách tới vùng này vẫn có thể thấy các bộ xương, mặc dù mùa hè là thời gian thích hợp vì xương ở đáy hồ chỉ trông thấy khi băng tan.

Đảo đầy rắn độc

Bản quyền hình ảnh Other
Image caption Nọc độc rắn có thể làm hư thận, xuất huyết não và nhiều bệnh nguy kịch khác (Ảnh: Danelo-commonswiki assumed/Eyelash Pit Viper 01/Wikipedia/CC BY 2.5)

Việc tới thăm đảo Ilha da Queimada Grande của Brazil bị nghiêm cấm. Đó là vì đảo, ngoài khơi bang Sao Paulo, nhung nhúc rắn độc.

Đảo Rắn này có khoảng 4.000 rắn độc Bothrops sinh sống, còn được gọi là rắn đầu mác vàng, một loại có nguy cơ tuyệt chủng, chúng bị mắc kẹt trên đảo khi nước biển dâng ngập vùng đất nối với đất liền. Hải quân Brazil đóng cửa đảo vào năm 1920 để bảo vệ rắn khỏi con người và bảo vệ con người khỏi loài rắn chết người này. Rắn đầu mác vàng dài tới hơn nửa mét và có nọc độc làm tan thịt người. Theo ước tính thì trên đảo mỗi m2 có một con rắn.

“Nọc độc gây một loạt triệu chứng gồm suy thận, hoại thư cơ, xuất huyết não và chảy máu đường ruột. Chắc chắn là một thứ khủng khiếp,” Smriti Iyer giải thích.

Ngôi đền đầy chuột

Bản quyền hình ảnh Other
Image caption Những người coi giữ đền đảm bảo những con chuột luôn có sữa, các loại hạt và các thứ ngon khác. (Ảnh: Fulvio Spada/Breakfast time!/Flickr/ CC BY-SA 2.0)

Một nơi tu hành và du lịch, đền Karni Mata của Ấn Độ là một nơi vừa tôn kính vừa khiếp sợ. Đó là vì nơi này có hàng nghìn con chuột bò lổm ngổm.

Chùa Chuột, ở sâu trong sa mạc Thar của Rajasthan, là nơi ở của 20.000 con chuột đen và chúng đi lại tự do trong nơi thờ cúng này. Hàng ngàn những người hành hương mộ đạo cũng như các du khách tò mò tới thăm đền này hàng năm, mong mỏi có sự phù hộ của các con chuột linh thiêng này.

Theo truyền thuyết địa phương thì khi con riêng của vợ thánh Karni Mata bị chết đuối thì ông thánh đã xin thần chết Yama làm nó sống lại. Yama cuối cùng cũng thông cảm đồng ý nhưng với điều kiện là con riêng của vợ cũng như tất cả những người thuộc đẳng cấp của ông phải hóa kiếp thành chuột.

Được các người mộ đạo và người trông coi đền coi như “các trẻ nhỏ”, các con chuột này được nuôi bằng sữa, các loại hạt, cùi dừa và kẹo được các người trông coi đền và mộ đạo chế biến đặc biệt. Vì thức ăn mà chuột đã gậm nhấm được cho là đem lại may mắn nên thậm chí một số người hành hương còn chia sẻ các thức ăn thừa của chuột.

“Thật là một trải nghiệm khi đi xuyên qua một đền mà có những con chuột chạy lon ton hết sức tự do xung quanh và ăn các đồ cúng mà người ta đưa lại cho mình để mình ăn,” Prayash Giria viết.

Địa ngục ngay trên trần gian

Bản quyền hình ảnh Other

Một cuộc thăm dò khoa học đã sai đi một cách khủng khiếp. Năm 1971 một nhóm các nhà khoa học Xô Viết đã lắp đặt một thiết bị khoan để thăm dò cái mà họ nghĩ là là một mỏ dầu lớn ở giữa sa mạc Karakum của Turkmenistan.

Thực ra nền phía dưới thiết bị là một mỏ khí ga cực lớn và nó sập xuồng thành một miệng hố mở rộng vào lúc các nhà khoa học tới, nó nuốt thiết bị và lều trại của họ. Sợ sự lan tỏa của khi mê tan độc hại các nhà khoa học đã đốt miệng hố, gây xé rộng toác hố lửa tàn tệ ngay dưới chân họ. Họ hy vọng rằng khí đốt sẽ cháy hết trong vòng vài ngày hoặc vài tuần.

Việc đó là từ 4 thập kỷ trước. Ngày nay miệng hố rộng 70m sâu 30m tiếp tục cháy ngùn ngụt nên dân địa phương gọi cái vực lửa và bùn sôi này là “Cửa xuống Địa Ngục”.

“Có vẻ như hố lửa nguy hiểm này sẽ không bao giờ ngừng cháy,” Aditya Basu viết. Nhưng điều này không ngăn cản hàng chục nghìn du khách (một số còn hạ trại bên mỏ khí ga) tới thăm lò lửa dường như vĩnh cửu này, một địa ngục thực tế trên trái đất.

Đảo búp bê ma

Bản quyền hình ảnh Other
Image caption Một tai nạn khủng khiếp đã biến vườn nổi này thành điều hãi hung (Ảnh: Esparta Palma/I see dead dolls/Flickr/CC BY 2.0)

Do một tai nạn không may, các vườn nổi đẹp đẽ của đảo Munecas của Mexico nay thành một thứ ác mộng hãi hùng.

Theo truyền thuyết địa phương, một cô gái đã chết đuối ở kênh đào Xochimilco bên ngoài thành phố Mexico hàng thập kỷ về trước. Sau cái chết sớm của cô, các búp bê bắt đầu trôi dạt trên bờ đảo nhỏ ở kênh đào nơi cô chết. Bị dằn vặt là không cứu được cô, người trông coi đảo Don Julian Santana Barrera bắt đầu treo các con búp bê lên các cây trên đảo để tưởng nhớ cô.

Đảo Búp Bê hiện là nơi “tưởng nhớ linh hồn cô gái tội nghiệp đã mất quá sớm trong tình huống lạ lùng”, Rushali Ramteke nói.

Bản quyền hình ảnh Other
Image caption Người trông coi đảo Munecas bắt đầu treo các con búp bê để tưởng nhớ cô gái trẻ đã qua đời (Ảnh: Kevin/Flickr/ CC BY 2.0)

Theo năm tháng các cây đã đầy những phần còn lại nham nhở của các búp bê, các chân tay cụt và đầu lìa ra của búp bê bị không khí ẩm làm mục nát. Dân địa phương nói rằng các búp bê bị linh hồn ma của cô gái ám và có người nói có nghe thấy các búp bê nói rì rầm với nhau, hấp dẫn các du khách tới đảo.

Nhưng không phải câu chuyện đã kết thúc. Khoảng 50 năm sau khi thu thập và treo búp bê trên khắp đảo thì Barrera được phát hiện là chết đuối ở đúng nơi cô gái đã chết nhiều thập kỷ trước.

Kể từ khi Barrera chết vào năm 2001, đã có hàng trăm du khách tới thăm đảo này (hiện đảo thực tế là một khu vườn nổi). Một số thậm chí còn mang theo búp bê của mình để bổ sung cho bộ búp bê ma ám.

Bài tiếng Anh đã đăng trên BBC Travel

Tin liên quan