Pep Guardiola và hiệu ứng "làn sóng thực dân ngược"

Image caption Liệu Pep Guardiola có xứng đáng thay thế Sir Alex Ferguson tại Manchester United ?

Có gì liên hệ giữa việc các đội bóng Anh rơi rụng tại Champions League trong mùa giải này, với tình trạng nợ nần chồng chất, phá sản tại Premier League?

Đó có thể là câu hỏi khiến người ta phải mất hàng năm trời để đưa ra một câu trả lời không bao giờ thuyết phục được phía phản biện, dẫu những con số luôn mang tính thuyết phục cao nhất cho mọi biện chứng.

Sự thật là, Premier League có thể sẽ vắng bóng hoàn toàn ở bán kết Champions League, sau khi Liverpool rơi từ vòng bảng và Chelsea rụng ở vòng đấu loại trực tiếp.

Người Anh không "phớt tỉnh Ăng-lê" trước những "làn sóng thực dân ngược".

Đầu tiên là sự xuất hiện của các cầu thủ đến từ bên kia eo biển Manche, Đông Âu, châu Phi; tiếp đó là làn sóng các nhà đầu tư từ Bắc Mỹ - đỉnh cao là việc gia đình Glazers tiếp quản Manchester United và chuyển gánh nợ lên tới 716,5 triệu bảng lên đội bóng thành công nhất những năm 90 và đầu thế kỷ 21.

Biết là vậy, nhưng các cổ động viên Anh vẫn phải cắn răng thể hiện sự trung thành của mình với các đội bóng bằng việc mỗi mùa giải qua đi lại móc túi nhiều lần hơn, nặng tay hơn để có được tấm vé vào sân, mỗi chiều thứ Bảy hay Chủ nhật.

Chưa hết, cái ngày Sir Alex Ferguson - đem lại niềm tự hào của bóng đá vương quốc Anh - rời bỏ Old Trafford không còn xa. Và sau việc cắn răng thừa nhận Fabio Capello làm việc hiệu quả hơn hẳn những gì Steve McClaren từng huấn luyện "bầy sư tử", người Anh sẽ còn phải muối mặt trông chờ vào những Jose Mourinho hay Pep Guardiola để duy trì sự thống trị của bóng đá Anh tại đấu trường châu Âu nói chung, với Manchester United tại Premiership nói riêng.

Liệu có là Pep?

Những ai chứng kiến Barcelona thể hiện tại Emirates trước Arsenal hẳn sẽ phải gật đầu tới sái cổ khi được hỏi: Liệu Pep Guardiola có xứng đáng thay thế Sir Alex Ferguson tại Man United hay Arsene Wenger ở Arsenal không?

Barcelona hôm nay thậm chí còn quyến rũ và hủy diệt hơn Dream Team của Johan Cruyff ngày xưa.

Xem đội bóng ấy thi đấu, người ta có thể quên đi những nhọc nhằn thường nhật trong cuộc sống để hòa nhập tâm hồn với nhịp điệu của trận đấu. Một trận cầu, như khi Barcelona làm khách trước Arsenal, hệt cuốn tiểu thuyết, mà khi giở trang đầu người ta khó cưỡng lại việc đọc ngấu nghiến tới trang cuối.

Chỉ mất 12 tháng huấn luyện Barcelona B, Joseph "Pep" Guardiola cùng các học trò mất thêm đúng 1 năm để đạt được bảng thành tích, khiến một HLV bình thường có thể mất cả sự nghiệp cũng chưa thể tạo dựng.

Trung thành không chỉ là phẩm chất mà người ta có thể cảm nhận ở vị HLV 39 tuổi này - 479 trận đấu cho Barcelona sau 17 năm gắn bó, trong đó có 6 năm lớn lên và trưởng thành từ lò La Masia.

Image caption Pep Guardiola xuất thân từ lò La Masia

Hơn thế, Pep mang đến cho giới truyền thông nhiều góc tiếp cận, tung lên trang nhất những bài báo đậm tính chuyên môn; hơn là những tiêu đề khiêu khích và hình ảnh nặng tính biểu diễn mà Jose Mourinho thường khiến cả Italia phải lộn ruột.

Với Pep, một trận đấu không chỉ dừng lại ở sự thắng hay thua, mà còn là cảm nhận của người xem sau 90 phút cuộc chơi - điều dễ dàng nhận được sự đồng cảm của các cổ động viên MU hay Arsenal.

"Bất kỳ ai đến sân vận động và xem một trận đấu đều có quyền được thưởng thức và tận hưởng niềm hạnh phúc với từng diễn biến của trận đấu, chứ không chỉ mong ngóng tiếng còi kết thúc, và nhìn lên bảng điện tử để chứng nhận kết quả cuối cùng", Pep nói.

"Sứ mệnh của chúng tôi là chơi bóng và đem đến niềm hạnh phúc cho mọi người".

Với Pep, thông điệp mà HLV trẻ tuổi mang tới cho mọi người xuất hiện với đại từ nhân xưng chúng tôi thay vì tôi, như cách Mourinho thường sử dụng.

Mourinho có thể trở lại chinh phục giải Ngoại hạng, điều ông đang làm tại Serie A. Chắc chắn, ngày rời Italia, trên bảng thành tích của ông sẽ có thêm nhiều danh hiệu vô địch, nhưng cuốn sổ tay có lẽ không nhiều tên và số điện thoại nằm trong danh mục Bạn bè.

Hiện thực phũ phàng

Khi Sir Alex úp mở về một khả năng đưa Rooney trở lại sân cỏ, bất chấp chẩn đoán của bác sĩ rằng anh chỉ có thể thi đấu sau 1 tháng dưỡng thương; Arsenal phấp phỏng hy vọng tin đồn Zlatan Ibrahimovic chấn thương dây chằng là sự thật.

Việc Pep đến Man United hay Arsenal là chuyện của tương lai.Hiện thực là Arsenal có thể rời Champions League sau lượt về của vòng tứ kết.

Và một ngày sau đó, Man United không hay có Rooney chưa chắc chắn đảo ngược được thất bại 1-2 trước Bayern Munich.

Pep Guardiola lúc này cũng chẳng có tâm trí nào để tính về MU hay Arsenal dưới góc độ công việc; thay vào đó là những toan tính chiến thuật, sắp xếp nhân sự để đánh bại đối thủ, sao cho đảm bảo lực lượng trước trận "derby Tây Ban Nha" siêu kinh điển với Real Madrid vào ngày 11.4 tới.

Arsenal hành quân tới Nou Camp không có Cesc Fabregas (chấn thương và thẻ phạt), Andrei Arshavin và William Gallas (dây chằng). Alex Song cũng nằm trong diện phải chờ tới phút chót mới được bác sĩ xác định đủ điều kiện ra sân, hay không.

Trong khi đó, Barca cũng chẳng dễ thở với thông tin về việc Ibrahimovic chấn thương và khả năng trở lại sân cỏ của Andres Iniesta vẫn còn mờ mịt. Trung vệ đội trưởng Carles Puyol cũng đương nhiên ngồi trên khán đài, sau khi nhận thẻ đỏ ở trận lượt đi.

Barcelona đã dẫn đầu La Liga trong hầu như cả mùa giải, trước khi để Real Madrid giành lấy vị trí số 1.

Nhưng đội bóng xứ Catalan sẽ có cơ hội chiếm lại vị trí đầu bảng, sau trận đấu với chính đối thủ kình địch vào ngày 11.4. Hơn thế, còn gì tuyệt vời hơn việc Barcelona thi đấu chung kết Champions League tại Bernabeu vào ngày 22.5 trước sự ngưỡng mộ của các fan Madrid.

Còn với nước Anh, nếu Arsenal và sau đó là Man United thất bại, người dân xứ sở sương mù sẽ có thời gian để tư duy về những tác động hai chiều của "làn sóng thực dân ngược" đối với nền bóng đá này.

Tin liên quan