Tây Ban Nha: 2 vị trí trong 3 hệ thống

Không phải ngẫu nhiên, Tây Ban Nha và Brazil được đánh giá là những ứng viên sáng giá nhất cho chức vô địch World Cup lần này. Việc Brazil được xếp vào danh sách những đội giành chức vô địch thế giới vốn được xem như "định lý Pitago", không cần phải chứng minh. Còn Tây Ban Nha?

Những gì Vicente Del Bosque đang làm hoàn toàn mang tính kế thừa.

Image caption <i>Việc Senna không thể thi đấu tại World Cup 2010 khiến đội hình Tây Ban Nha có lỗ hổng lớn.</i>

Vắng mình Senna

Chỉ có 2 sự xáo trộn trong đội hình chính của Tây Ban Nha. Ở vị trí trung vệ, Gerard Pique chiếm chỗ của Carlos Marchena. Và Xabi Alonso thay thế Marcos Senna trong vai trò tiền vệ trụ.

Sự thay đổi có ý nghĩa quan trọng nhất trong hệ thống thi đấu của Tây Ban Nha chính là việc Marcos Senna không được trọng dụng.

Tiền vệ gốc Brazil chính là nhân tố thầm lặng nhưng then chốt trong hệ thống 4-1-3-2 của Tây Ban Nha, giúp HLV Luis Aragones đưa cúp vàng châu Âu trở lại xứ sở bò tót, kể từ năm 1964.

Tại Euro 2008, Senna đóng vai trò thuần túy của một tiền vệ chốt chặn phía sau 5 cầu thủ có thiên hướng tấn công, gồm David Silva, Xavi Hernandez, Andres Iniesta, David Villa và Fernando Torres.

Image caption <i>Alonso chưa thể khiến cổ động viên Tây Ban Nha yên tâm khi đảm đương vị trí của Senna.</i>

Cho đến khi tiếp quản đội tuyển Tây Ban Nha, Del Bosque vẫn sử dụng Senna trong vai trò "chiếc mỏ neo" cho lối chơi thiên về tấn công của mình. Tuy nhiên, việc Senna bị chấn thương liên miên, sự xuất sắc của Sergio Busquets, Xabi Alonso trưởng thành và đặc biệt là việc Fernando Torres bị chấn thương khiến HLV có bộ ria rậm rạp này phải cân nhắc lại.

Bản thân Xabi Alonso không phải là mẫu cầu thủ chuyên trách phòng ngự, hiếm khi vượt qua vạch vôi trung tâm, như cách Senna hy sinh vì lối chơi của cả đội.

Bởi vậy, Del Bosque buộc phải cân nhắc phương án sử dụng một tiền vệ phòng ngự nữa, bên cạnh Alonso, để cân đối giữa phòng ngự và tấn công. Và điều đó, cộng thêm chấn thương của Torres, dẫn tới sự trở lại của hệ thống 4-1-4-1.

Ở khía cạnh này, Del Bosque cũng không có sáng tạo gì hơn so với người tiền nhiệm, vốn không ít lần cất Villa trên băng ghế dự bị, và chỉ bố trí duy nhất Torres ở vị trí mũi nhọn, Silva- Alonso- Xavi- Iniesta chơi ngay phía sau trong giai đoạn Tây Ban Nha thi đấu vòng loại Euro 2008.

Image caption <i>Đội tuyển Tây Ban Nha xưa chỉ thiếu Senna, nhưng có thêm Pique.</i>

"Gót chân Achilles"

Tây Ban Nha đang giữ kỷ lục 35 trận bất bại liên tiếp, kể từ ngày 15/11/2006 đến nay, trong đó có 32 trận thắng. Đội bóng của Aragones và hiện tại là Del Bosque đã ghi tới 76 bàn thắng và chỉ thủng lưới 13 lần.

Trận thắng với tỉ số 3-2 vừa qua trước Ả-rập Xê-út mới chỉ là trận đấu thứ hai (thắng Hy Lạp 3-2, ngày 22/8/2007) Tây Ban Nha để thủng lưới 2 lần.

Vậy đâu là điểm yếu của Tây Ban Nha? Điểm yếu này nằm ở chính những thay đổi nhân sự của Del Bosque.

Pique và Alonso sẽ là những vị trí khiến Tây Ban Nha có thể phải trả giá, tiếp tục hứng chịu lời nguyền "tứ kết World Cup".

Bởi phong cách của Alonso, Del Bosque sẽ phải bố trí một tiền vệ phòng ngự nữa bên cạnh anh, trám vào khoảng trống giữa sân mỗi khi tiền vệ của Real dâng cao sút xa.

Khi đó, hệ thống của Tây Ban Nha chuyển sang mô hình 4-2-3-1 như cách Aragones bố trí trong trận thắng Hy Lạp 2-1 tại Euro 2008. Sergio Busquets và Javi Martinez là các ứng viên thay thế vị trí của De la Red, khi đó chơi cạnh Alonso.

Thử nghiệm Busquets thất bại thảm hại trong trận giao hữu với Ả-rập Xê-út. Hai bàn thua của Tây Ban Nha đều có lỗi phòng ngự từ xa của tiền vệ trẻ Barcelona.

Javi Martinez, 21 tuổi, mới chỉ có duy nhất 1 trận đấu cho Tây Ban Nha.

Như vậy, Del Bosque có lý do để suy nghĩ, cân nhắc và thận trọng.

Image caption <i>Gerard Pique (giữa), 1m92, vẫn để Osama Haousawi, 1m83 bật cao hơn đánh đầu vào lưới Casillas.</i>

Vị trí thứ hai trong hệ thống thi đấu được coi là điểm yếu của Tây Ban Nha mang tên Gerard Pique.

Trung vệ của Barcelona đã có 2 mùa giải xuất sắc và nhanh chóng chiếm chỗ của Marchena để hợp với Puyol tạo thành "tấm lá chắn Catalan" trước khung thành của Iker Casillas.

Có điều, việc Pique, 23 tuổi, cao 1m92, ghi tới 4 bàn thắng trong 15 trận đấu cho Tây Ban Nha phần nào nói lên lối chơi của trung vệ này: ham tấn công.

Phong cách đó hoàn toàn khác với một Marchena, 30 tuổi, 1m86, chỉ ghi 2 bàn thắng trong 57 trận khoác áo đội tuyển.

Bên cạnh yếu tố thiếu kinh nghiệm quốc tế, trung vệ của Barcelona cũng không hoàn toàn tập trung cao độ trong suốt thời gian thi đấu - bằng chứng là pha bật cao đánh đầu của hậu vệ Ả-rập Xê-út trong trận đấu giao hữu mới đây.

Không phải ngẫu nhiên Del Bosque, cựu HLV của Real Madrid, triệu tập tới 7 cầu thủ Barcelona vào đội tuyển. Việc để Pique và Puyol chơi bên cạnh nhau cũng không nằm ngoài tính toán: lợi dụng sự hiểu biết và ăn ý trong cách chơi ở câu lạc bộ áp dụng vào đội tuyển.

Có điều, trung vệ Barcelona (Pique) và tiền vệ Real Madrid (Alonso) có thể chính là những điểm yếu trong chuỗi mắt xích Tây Ban Nha tại Nam Phi.

Tin liên quan