Hành trình xuyên Việt bằng xe đạp của một nhà báo từ London

Hành trình xuyên Việt bằng xe đạp của những người nước ngoài Bản quyền hình ảnh Phil Danks
Image caption Lourdes Heredia dẫn đầu nhóm đạp xe xuyên Việt

Tôi đã quay trở lại London được một thời gian, nhưng Việt Nam vẫn trong trái tim tôi. Một vài chi tiết nhỏ như việc ăn dứa khiến tôi nhớ lại đất nước xinh đẹp đó, con người và phong cảnh tuyệt đẹp nơi đây.

Chỉ mới hôm qua tôi còn cố bổ quả dứa theo cách mà người nông dân đã chỉ cho tôi ở tỉnh Ninh Bình.

Tôi chắc hẳn là một học trò kém vì kết quả tồi, khi mà giáo viên 'dạy bổ dứa' của tôi đã dùng dao nhoáy trong vài giây là có trái dứa gọt xong vỏ. Nó thật hoàn hảo.

Việt Nam: ‘Đừng để vẻ đẹp tự nhiên biến mất'

Xây siêu chùa và kinh doanh tâm linh ở VN

Du khách TQ đến VN bị cáo buộc trốn thuế

Giống như những người khác tôi có cơ hội gặp, cô ấy rất khiêm tốn và nói về công việc khó khăn của mình với một nụ cười tươi như thể những ngày mệt mỏi dưới cái nắng như thiêu đốt chỉ là một cuộc đi bộ bình thản trong công viên.

Tôi ước tôi có thể nói tiếng Việt để có thể nói chuyện lâu hơn với cô ấy. Tôi chắc chắn rằng cô ấy có khiếu hài hước. Thật không may, tôi là một trong số rất nhiều khách du lịch không biết gì về Việt Nam.

Tôi đến đó trong một chuyến phiêu lưu bằng xe đạp để kỷ niệm sinh nhật lần thứ 50 của tôi và tôi chọn đất nước này bởi vì nó là một trong số ít quốc gia ở châu Á mà tôi đã chưa từng đến trước đó.

Xuống sân bay và ấn tượng đầu tiên

Tôi bay đến Hà Nội, và cuộc gặp đầu tiên của tôi với Việt Nam là tiếp xúc với một nhân viên Biên phòng Việt Nam ở sân bay Nội Bài.

Tôi bị sốc bởi sự nghiêm nghị của người phụ nữ xinh đẹp trước mặt tôi. Cô ấy thật đẹp, tôi có thể tưởng tượng là cô ấy xuất hiện trên trang bìa của một tạp chí. Cô ấy không cười dù chỉ một lần trước những lời nhận xét ngốc nghếch của tôi. Cô ấy đóng dấu vào hộ chiếu của tôi và thế là xong.

Tôi đoán đây là mở màn của những gì sắp đến, và tôi học cách trân trọng nụ cười của người Việt Nam, vì nụ cười của họ chỉ xuất phát từ trái tim.

Hướng dẫn viên cho tour của chúng tôi, anh T, cũng vậy. Anh ấy chỉ cười khi thực sự cảm thấy điều đó, chứ không phải chỉ vì phép lịch sự. Và tôi phải thừa nhận rằng cuối cùng tôi cũng trân trọng điều này: không có nụ cười giả tạo ở Việt Nam.

Bản quyền hình ảnh MOnica Wagenberg
Image caption 'Nụ cười của người Việt Nam chỉ xuất phát từ trái tim'

Người nước ngoài thiếu kiến thức

Khi tôi đến sân bay quốc tế Nội Bài, bị say máy bay và với một túi đầy sách chưa đọc tôi cảm thấy có lỗi với việc biết rất ít về Việt Nam của mình.

Tôi hoàn toàn nhận thức được rằng đầu óc tôi chắc chắn bị ô nhiễm bởi các khuôn mẫu Hollywood.

Mùi và màu sắc, và sự hỗn loạn có tổ chức của Hà Nội làm tôi ngạc nhiên. Tôi cảm thấy an toàn ở thành phố này. Người dân không nhất thiết mỉm cười với bạn, nhưng họ chào mừng bạn theo cách của họ.

Tôi cảm thấy như ở nhà, cho dù không thể nói tiếng Việt. Giống như những du khách khác, tôi học được rất nhanh rằng cách an toàn nhất để băng qua các con đường tấp nập ở Hà Nội là đi dứt khoát và chỉ cần tin rằng mọi người, và cả xe máy, ô tô, xe tải và xe đạp sẽ tránh bạn. Nó giống như một điệu nhảy vậy.

Một trong những cuộc gặp gỡ đầu tiên của tôi là với một phụ nữ làm việc trong salon. Tôi đã lạc đường đến mức tôi không biết làm cách nào quay lại khách sạn.

Cô ấy đề nghị cho tôi đi nhờ xe. Với chiếc 'mũ du lịch' của tôi trên đầu, tôi rất nghi ngờ, băn khoăn về động cơ của cô ấy. Nhưng tôi vẫn leo lên xe với hy vọng không bị cướp hoặc bắt cóc.

Tôi thấy nhẽ nhõm khi cô ấy dừng xe trước khách sạn của tôi và nở nụ cười tươi với tôi khi tôi nhận ra rằng tôi chỉ cách đó có hai dãy nhà.

Người phụ nữ này không những cho tôi bài học về lòng tốt của người Việt Nam, mà còn dạy tôi từ tiếng Việt đầu tiên (và duy nhất): 'Cảm ơn'.

"Come on?", tôi nhắc lại và tự hỏi tôi nên đi đâu. "Đi đâu?" ("Where"), tôi hỏi và cô ấy cười phá lên và lắc đầu. "Thank you - Cảm ơn", cô ấy nói.

Bản quyền hình ảnh Murray Davis

Sau đó trong khách sạn, tôi gặp những người khác. Họ là những người đi cùng tôi trong chuyến phiêu lưu xuyên Việt từ Hà Nội vào TP Hồ Chí Minh bằng xe đạp.

Cả nhóm đông nhất là người Úc, cùng với người bạn Colombia của tôi và tôi, là người Mexico.

Chúng tôi chỉ có hai tuần, vì vậy chúng tôi chỉ đạp xe khoảng 80km mỗi ngày và còn lại chúng tôi đi xe bus hoặc tàu hỏa. Điểm nổi bật của chuyến đi là tận hưởng những con đường vắng vẻ với những thắng cảnh đẹp tuyệt vời dọc đất nước.

Chúng tôi rời Hà Nội vào ngày thứ hai. Thật buồn khi phải rời đi nhưng cũng vui vì chúng tôi đã đi chặng đầu tiên bằng xe bus, vì tôi không chắc rằng mình có thể là một tay lái cừ khôi so với hầu hết người Việt Nam. Tôi vẫn ngạc nhiên khi thấy các bà mẹ có thể chở cả gia đình trên một chiếc xe máy nhỏ, thậm chí có cả trẻ em.

Vẻ đẹp không thể kể hết bằng hình ảnh

Điểm dừng chân đầu tiên của chúng tôi là thị trấn Hòa Bình, nằm ở tây bắc Việt Nam. Nơi đây nổi tiếng là điểm du lịch thân thiện với môi trường. Nó là một trong những nơi yêu thích của tôi trong suốt chuyến đi.

Chúng tôi ở tại nhà của một gia đình người dân tộc Thái trong ngôi nhà sàn truyền thống, không có vật dụng xa xỉ, chỉ có thức ăn tuyệt vời và lòng hiếu khách.

Bản quyền hình ảnh Murray Davis
Image caption 'Chỉ có thức ăn tuyệt vời và lòng hiếu khách'

Nụ cười của chủ nhà, một người phụ nữ rất già với bộ răng đen, đôi mắt đầy sự khôn ngoan và rộng lượng. Hướng dẫn viên nói với chúng tôi rằng người phụ nữ này không có một cuộc sống dễ dàng.

Cậu ấy không kể chi tiết cho chúng tôi, nhưng giải thích rằng việc làm đen răng là để ngăn ngừa sâu răng và để làm đẹp. Tuy nhiên, họ không còn theo truyền thống này nữa.

Không hình ảnh nào có thể thể hiện hết cảnh đẹp của chuyến đi xe đạp quanh Hòa Bình, bên cạnh những cánh đồng lúa và ao hồ. Điểm dừng tiếp theo của chúng tôi là thành phố Ninh Bình. Tôi yêu thành phố này vì nó không phải là điểm đến du lịch và bạn có thể đi bộ quanh những con đường sạch sẽ.

Cách xa Chúa, và rất gần...

Từ Ninh Bình chúng tôi bắt chuyến tàu đêm đến Huế, nơi chúng tôi có cơ hội khám phá những bức tường và lăng tẩm của Kinh thành Huế.

Huế thu hút rất nhiều khách du lịch, nhưng tôi cảm thấy thành phố không mất đi sự nguyện vẹn của nó.

Tôi cảm thấy thực sự khó khăn trong những ngày tiếp theo khi nhiệt độ lên cao.

Tôi nghĩ rằng hướng dẫn viên của tôi thấy thật kỳ lạ rằng người Mexico duy nhất trong nhóm là người đau khổ nhất với nhiệt độ cao.

Từ Huế chúng tôi đạp xe đến Hội An. Tôi rất kỳ vọng vào chuyến đi vì thị trấn này nổi tiếng là một trong những "địa điểm đẹp nhất và là Di sản Thế giới của UNESCO".

Tuy vậy, tôi phải thừa nhận mình hơi thất vọng. Nó làm cho tôi nhớ đến Cancun - khu nghỉ mát bãi biển ở Mexico - và không hẳn vì những lý do hay ho.

Hội An có những bãi biển đẹp, nhưng lại không dễ dàng cho người dân địa phương để đến được đó, giống như Cancun vậy.

Bản quyền hình ảnh Tim Clayton - Corbis
Image caption Ngày càng có nhiều khu nghỉ mát dọc bãi biển Hội An

Các khách sạn lớn được xây dựng dọc bãi biển, du khách có thể có địa điểm quan sát đẹp, nhưng lại gây khó khăn cho người dân ra bãi biển. Tôi hỏi lễ tân khách sạn và cô ấy nói rằng không thường xuyên đi vì mất khá nhiều thời gian để đến chỗ bơi.

Ngay cả bây giờ, bạn có thể thấy các khu nghỉ mát khổng lồ đang được xây dựng nối tiếp nhau ngay trước bãi biển. Việt Nam mang vẻ đẹp độc nhất và nguyên bản, nhưng các tòa nhà ở đây giống hệt bất kỳ khu nghỉ mát nào.

Bạn có thể ở Hội An hoặc Cancun, bên trong tất cả các khu nghỉ mát đều giống nhau, người dân địa phương làm việc cực kỳ vất vả để có đồng lương khốn khổ.

Việt Nam muốn khách du lịch thúc đẩy nền kinh tế, nhưng điều đó phải trả giá.

Phố cổ Hội An rất đẹp, nhưng dường như nó đã mất đi linh hồn. Nó hơi giống như một bộ phim dành cho du khách.

Những con đường đến điểm dừng chân tiếp theo, Nha Trang không dễ chịu lắm vì những dấu hiệu của sự phát triển ở khắp nơi, với những con đường và cây cầu lớn mà theo đúng nghĩa là không dẫn bạn đến đâu cả. Tôi cứ hỏi ai đứng sau tất cả những công trình này, và câu trả lời thường là Trung Quốc.

Nó làm tôi nhớ đến một câu nói ở Mexico: "Cách xa Chúa và rất gần Hoa Kỳ". Điều đó khiến tôi cảm thấy rằng Việt Nam phải rất khó khăn vì ở cạnh Trung Quốc và các nhà đầu tư nước ngoài không thực sự quan tâm đến vẻ đẹp của Việt Nam mà quan tâm nhiều hơn đến việc kiếm thật nhiều tiền.

Bản quyền hình ảnh Murray Davis
Bản quyền hình ảnh Adrian Roebuck
Image caption Ấn tượng mạnh ở Huế, cố đô của Việt Nam

Không khoe khoang

Mặc dù cảm giác này, tôi cũng có ấn tượng rằng người Việt Nam rất tự hào về lịch sử và đất nước họ. Cũng như ẩm thực Mexico, ẩm thực Việt Nam nổi tiếng trên thế giới, và có lý do chính đáng.

Du khách Mỹ và Canada nói bị tấn công tại HN

Đài Loan kêu gọi 124 du khách VN ra đầu thú

Đi du lịch bao nhiêu thì đủ?

Như ở Mexico, người Việt Nam có thể làm một món ăn ngon mà không cần hầu hết gì cả và kể cả ở những nơi chật chội nhất, như là một góc trong một khu chợ sầm uất. Bạn của tôi và tôi cứ bình luận về cách người Việt Nam sáng tạo như thế nào và làm sao họ tạo ra được những tiện ích tuyệt với nhất? Với những vật liệu còn sót lại vốn được coi là rác thải ở phương Tây.

Sau Nha Trang, chúng tôi đi Đà Lạt, thành phố nằm ở độ cao 1.500m so với mực nước biển và được bao quanh bởi các đồn điền cà phê và rau. Thời tiết rất dễ chịu, nên không ngạc nhiên khi hoàng đế Việt Nam và thực dân Pháp xây dựng "biệt thự mùa hè" của họ ở đó.

Ngày nay, đây là một trong những điểm du lịch hàng đầu của người Việt Nam và nó cũng là điểm đến yêu thích cho tuần trăng mật của các cặp đôi mới cưới.

Bản quyền hình ảnh Lourdes Heredia
Image caption Nhóm đạp xe xuyên Việt có người Úc, Colombia và Mexico
Bản quyền hình ảnh Murray Davis
Image caption Hành trình xuyên Việt bằng xe đạp của những người nước ngoài

Điểm đến tiếp theo là Phan Thiết trên đường đến đích cuối cùng là Thành phố Hồ Chí Minh.

Ở đây rất nhiều người có thể nói tiếng Anh và cuối cùng tôi có cơ hội chia sẻ tiếng cười và khiếu hài hước của người Việt. Nó không phải kiểu hài hước thể hiện ngay trên khuôn mặt của bạn; nó rất tinh tế và sâu sắc. Nó làm tôi nhớ đến một hướng dẫn viên khác trong tour của chúng tôi, người mà tôi chia sẻ niềm vui và nỗi buồn khi tôi không thể theo kịp nhóm.

Người hướng dẫn này, tôi gọi là anh Y, tạo nên những gì của Việt Nam trong tôi. Anh ấy trẻ, có thể là nghèo, nhưng tràn đầy hy vọng và năng lượng. Anh ta giống như cây tre khỏe mạnh, không tự phụ, nhưng rất tự tin và mạnh mẽ.

Tôi không thể đợi thêm nữa để quay lại đất nước tuyệt vời này cùng với cả gia đình.

Cảm ơn Việt Nam vì những kỷ niệm đẹp và là lần kỷ niệm sinh nhật tuyệt vời nhất trong nửa thế kỷ đời người của tôi.

Bản quyền hình ảnh Murray Davis
Image caption Hẹn gặp lại Việt Nam! - Cô Lourdes chú ý nhiều đến các cảnh gia đình người Việt Nam trong chuyến đạp xe từ Bắc vào Nam

Lourdes Heredia, người Mexico, hiện làm việc cho BBC News và sống cùng gia đình ở London. Cô viết riêng bài này cho BBC News Tiếng Việt kể lại chuyến đi đạp xe xuyên Việt gần đây cùng một nhóm bạn.

Chủ đề liên quan

Tin liên quan