Lên tiếng trước một vụ xử

Ngày 8 và 9 sắp tới đây dự kiến sẽ là ngày xét xử nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa, sinh viên Ngô Quỳnh và một số nhà hoạt động dân chủ khác.

Image caption Dư luận chờ đợi nhiều vụ xử những người đối kháng chính trị

Dù chỉ là một luật sư tập sự, chưa có quyền bào chữa nhưng tôi vẫn thấy có trách nhiệm với họ và những thân nhân trong gia đình họ.

Cũng không thể có mặt tại phiên tòa, nhưng lương tâm vẫn thôi thúc tôi nói với mọi người, với dư luận rằng: ”tất cả đều vô tội”.

Nguyên tắc suy đoán vô tội

Thứ nhất, khi sự có tội không được chứng minh thì sự vô tội đã được chứng minh.

Nguyên tắc này là nguyên tắc suy đoán vô tội, là kết quả của nền văn minh tư pháp, không thể phủ nhận được.

Hiến pháp và Pháp luật tố tụng hình sự Việt Nam đã thừa nhận.

Tuy nhiên, thực tế cho thấy nền tố tụng Tư Pháp Việt Nam đã hoàn toàn đi ngược lại.

Đúng hơn là tư duy theo cách ngược lại, tức là: suy đoán có tội, bắt nhầm hơn bỏ sót.

Tôi có thể dẫn chứng trong vụ án này: ”Nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa, sinh viên Ngô Quỳnh và một số người khác bị bắt và tạm giam hơn một năm nay”.

Nếu không suy đoán có tội thì ai cho phép họ làm điều đó? Tại sao sự tự do của Công Dân Việt Nam lại dễ dàng bị tước đoạt như vậy?

Viện Kiểm Sát đã chứng minh hành vi của những người này là phạm tội như sau:

“Viết và treo biểu ngữ trên cầu Lạch Tray và cầu Lai Cách.”

“Kết luận giám định: Biểu ngữ có nội dung kích động, chống lại Nhà nước.”

Từ đó đi đến cáo buộc: phạm tội tuyên tryền chống Nhà nước CHXHCN Việt Nam.

Nguyên văn các biểu ngữ được treo ở cầu Lạch Tray và cầu Lai Cách như sau:

Bảo vệ toàn vẹn lãnh thổ, lãnh hải, hải đảo Việt Nam. Dân chủ nhân quyền cho Việt Nam. Đa nguyên đa Đảng cho Việt Nam.

Khối 8406, lạm phát, dân nghèo khổ là do chính quyền CS. Mất tự do, dân chủ, nhân quyền là do CS, yêu cầu đa nguyên đa Đảng.

Cơ quan giám định có độc lập không? Kết luận giám định có khách quan không? Tài liệu thu giữ có hợp pháp không?

Bất kỳ câu trả lời “KHÔNG” nào, đều dẫn đến sự vô tội của những người này.

Tôi không tìm thấy nội dung nào “chống Nhà nước” trong hai biểu ngữ này.

Chỉ trích Đảng không đồng nghĩa với chống Nhà nước.

Image caption Biểu ngữ được treo ở cầu Lạch Tray và Lai Cách

Nếu như việc chỉ trích những đường lối, những chính sách của một đảng phái là phạm tội thì tôi nghĩ hầu hết các nguyên thủ quốc gia trên thế giới đều phải đi tù.

Tìm sự thật

Thứ hai, phán quyết của Tòa án Việt Nam có phải là điểm dừng của công lý hay không?

Xin thưa là không và chưa bao giờ Tòa án Việt Nam chứng tỏ được vai trò “tìm sự thật” và “phán quyết công lý” trong những vụ án chính trị như thế này.

Công lý có thể tìm thẩy bằng nhiều phương tiện và cách thức khác nhau, nhưng phổ biến nhất là con đường tố tụng tư pháp.

Điểm dừng của con đường này là phán quyết có hiệu lực của Tòa án. Mọi người chấp nhận phán quyết của Tòa án như một giá trị công bằng phổ biến.

Phán quyết của Tòa án dựa trên pháp luật, từ sự trong sạch của lương tâm và sự độc lập là điểm dừng của công lý.

Các vị hãy nhìn vào cấu trúc của hệ thống Tòa án Việt Nam.

Tất cả Thẩm phán và hội thẩm nhân dân - những người phán quyết công lý đều phải là Đảng viên, theo Luật thẩm phán và hội thẩm nhân dân.

Các biểu ngữ treo ở cầu Lạch Tray và Lai Cách là phản đối đường lối của Đảng, nay chính các Đảng viên là những người xét xử, thì ngay từ đầu đã không bảo đảm được sự độc lập và khách quan, vậy làm sao có được công lý?

Đảng phán quyết luôn cho cả nền công lý ở Việt Nam.

Công lý chỉ được bảo đảm khi Tòa án tuân thủ những điều luật đã được quy định, dù thực tế, những điều luật đó không phù hợp với khách quan, đặc biệt là Luật tố tụng hình sự.

Bất kỳ sự vi phạm tố tụng nào, đều dẫn đến sự vô tội của những người này, đều chứng tỏ sự lúng túng của nhà cầm quyền.

Thứ ba, bày tỏ chính kiến đối lập là quyền căn bản của cá nhân và là nhu cầu khách quan của xả hội.

Quyền này đã được Nhà nước Việt Nam thừa nhận, qua việc ký kết văn kiện quốc tế về quyền con người và được tất cả các Hiến Pháp của Việt Nam từ năm 1945 đến nay đều nghi nhận.

Không một lý luận nào, một sự giải thích nào, một lý do nào có thể đi đến sự phủ nhận quyền con người, trong đó có quyền tự do ngôn luận.

Bày tỏ chính kiến, kể cả chính kiến đối lập không phải là hành vi nguy hiểm cho xã hội. Và do đó, không thể xem là phạm tội.

Trong một chừng mực nào đó, có thể nói, bày tỏ chính kiến đối lập là một trong cách thức “phản biện xã hội”, là nhân tố góp phần thúc đẩy sư tiến bộ của xã hội.

Hành vi này hoàn toàn không nguy hiểm cho xã hội, kể cả khi có nội dung chỉ trích Đảng Cộng Sản.

Cuối cùng, vi phạm ở điều 88 Bộ Luật Hình sự phải chăng là niềm tự hào?

Tất cả chúng ta đều có khuynh hướng chống lại sự ác, sự dữ, sự bất công, sự cường quyền.

Tất cả đều mong muốn một Đất nước Việt Nam tự do, dân chủ và các giá trị của con ngưới được tôn trọng.

Treo biểu ngữ trên cầu Lạch Tray, cầu Lai Cách, nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa, sinh viên Ngô Quỳnh và một số người khác muốn bày tỏ chính kiến của mình, muốn chỉ ra các nguyên nhân làm cho dân tộc đói nghèo, mất đất liền, mất hải đảo.

Đây là quan điểm cá nhân của họ, quan điểm của họ có thể đúng, có thể sai, nhưng động cơ mục đích của họ là hoàn toàn trong sạch.

Để cho một đất nước nghèo nàn lạc hậu, mất đất liền, mất hải đảo có thể có nhiều nguyên nhân nhưng Nhà nước và Đảng cầm quyền không thể phủ nhận trách nhiệm của mình, và do đó quan điểm của những người này không phải là không có lý.

Nếu tiếp tục cho rằng những người này là “tội phạm” cần phải xét xử và giam cầm thì một ngày nào đó tất cả chúng ta đều thấy rằng vi phạm điều 88 Bộ Luật Hình sự Việt Nam là cả một niềm tự hào phải không thưa các vị?

Bài viết nêu quan điểm riêng của tác giả, một luật sư tập sự ở Việt Nam.

Tin liên quan