Skip to main contentAccess keys helpA-Z index
BBCVietnamese.com
chinese
russian
french
Other Languages
 
30 Tháng 1 2009 - Cập nhật 07h28 GMT
 
Gửi trang này cho bè bạn   Bản để in ra
Ngày cuối năm nghĩ về hoa ở VN
 

 
 
Trước thềm Năm mới, tác giả suy tư làm sao cho nhân cách của người Việt không xuống thấp hơn nữa

Sớm ngày ông Táo chầu Trời, nhận được email của một trí thức hải ngoại dẫn vào YouTube để chia sẻ một bức xúc.

Quả tình còn hơn một bức xúc, mấy phút clip ấy là cú đấm vào mặt người Việt, sau đó là nỗi đau tê tái: những gương mặt sáng sủa roi rói vẻ “trai thanh gái lịch” Hà Nội đang miệng cười nói thật hồn nhiên tay vặt, bẻ, tước những cây anh đào rộ bông mà các bạn Nhật công phu trân trọng vận chuyển từ nước họ sang hiến cho người mình thưởng ngoạn. (Bà xã tôi xem cảnh này đã thốt lên: “Rõ là một lũ khỉ, chứ không phải người”).

Cướp phá vô tư

Clip được tung lên ít ngày sau sự cố lặp lại về Hoa nhưng ở quy mô hoành tráng gấp bội: đêm hội Hoa quanh hồ Gươm phút chốc biến thành cuộc cướp phá thoải mái không tiền khoáng hậu, lần này không chỉ “trai thanh gái lịch” mà cả những gia đình trông đàng hoàng ra phết cũng tham gia vô tư.

Tôi nhớ ngay một kỷ niệm riêng hồi Xuân 2008, một chuyện nhỏ làm mình sững sờ: trong đêm Thơ đặc biệt mà Trung tâm Văn hoá Pháp ở Hà Nội (l’Espace) tổ chức cho cha con tôi, có khoảng 20 bó hoa rất đẹp được bạn bè, người thân mang lên sân khấu tặng. Kết thúc chương trình, hai cha con vừa bước xuống khán phòng để chào cảm ơn cử toạ thì lập tức hàng chục chàng trai cô gái ào lên sân khấu lượm gần sạch hoa, chỉ để lại cho nguời được tặng vài bó xấu nhất. Mà cũng chính họ vừa mới đây lắng nghe, cổ vũ nhiệt tình và giao lưu sốt sắng với các tác giả, chứng tỏ lòng yêu thơ khá cao (mà là thơ “hiện đại” đấy!), cũng là những khách quen của l’Espace, tức có thể coi họ là những phần tử “văn minh, tân tiến, hiện đại” trong xã hội chúng ta.

 Đây là chuyện mang tính tất yếu, bản chất, hệ thống, sự hư hỏng từ bên trong con người Việt Nam sau một quá trình dài tích tụ phát triển đã lên đến đỉnh cao
 
Hoàng Hưng

Ba sự kiện lớn nhỏ về Hoa, đủ cho thấy vấn đề không hề là ngẫu nhiên, hiện tượng, bộ phận (như kiểu đổ thừa “người mới nhập cư” chưa quen nếp sống văn minh đô thị – lý giải này đã bị nhiều người phản ứng, và như tôi dẫn chứng bên trên, hoàn toàn không thuyết phục), hoặc do lỗi khách quan, hoàn cảnh cụ thể (như trình độ, kinh nghiệm tổ chức sự kiện…tuy đó cũng là nguyên nhân đáng kể). Rõ ràng đây là chuyện mang tính tất yếu, bản chất, hệ thống, sự hư hỏng từ bên trong con người Việt Nam sau một quá trình dài tích tụ phát triển đã lên đến đỉnh cao và không tránh khỏi có dịp bộc lộ ngay ở những thành phần có thể coi là ưu tú (cũng như những sự hư hỏng kéo dài về xây dựng đô thị đã đến lúc nhân một trận mưa bất thường mà đánh chìm cả trung tâm chính trị quốc gia).

Để có sự so sánh, xin ngược dòng thời gian về những ngày hội quần chúng ở Hà Nội những năm hoà bình đầu tiên sau 1954. Người Hà Nội thế hệ chúng tôi làm sao quên được những đêm Giao thừa nườm nượp người hân hoan vũ hội tưng bừng quanh Hồ Gươm, những đêm sẽ sống mãi như kỷ niệm một thời thanh xuân lãng mạn của chúng tôi và của chế độ, những đêm sẽ sống mãi trong lời ca của Đoàn Chuẩn, trong tranh Nguyễn Tư Nghiêm?

Như vậy vấn đề chắc phải nằm ở đâu đó, nếu không trong toàn bộ quá trình thì cũng trong một giai đoạn dài của đường lối giáo dục – văn hoá, tổ chức xã hội.

Nếu xét rằng những đêm Giao thừa phơi phới, văn hoá nhất ở Hà Nội diễn ra vào những năm đầu thập kỷ 1960 (“Chào 61, đỉnh cao muôn trượng…” (Tố Hữu), ta có thể nêu câu hỏi: phải chăng vào thời điểm ấy, khi cuộc “cải tạo tư sản” chỉ vừa mới diễn ra, những chủ nhân lâu đời của các ngôi nhà ống chỉ vừa mới bị xua vào hốc tối tận cùng, những người từ đâu đến chiếm lĩnh mặt tiền vẫn còn chưa đủ thời gian để phất lên và vênh mặt với chủ cũ, và nếp sống thanh lịch của người Hà Nội truyền thống vẫn chưa phai nhạt, vẫn còn là cái chuẩn để người mới nhập cư ngưỡng mộ và cố noi theo?

Ta cũng cần nhớ: đó là thời kỳ tương đối cởi mở của chế độ do ảnh hưởng của “chủ nghĩa xét lại hiện đại”, “chủ nghĩa xã hội mang bộ mặt người”, thời kỳ những bộ phim Xô viết đầy nhân bản Người thứ 41, Đàn sếu bay qua cuốn người ta đến rạp, thời kỳ các sứ quán ở Hà Nội mở rộng cửa đón người dân vào khiêu vũ, thời kỳ “quốc tế vũ” trở thành phong trào toàn quân toàn dân (Đại tướng Võ học chơi piano và tham dự các vũ hội; bản thân tôi lúc đó, trong ban lãnh đạo Chi đoàn Thanh niên Lao Động ở một đơn vị quân đội trên miền núi cao Tây Bắc, đã được giao nhiệm vụ về Hà Nội mua đĩa nhạc cổ điển và dạy quốc tế vũ (valse, tango) cho đoàn viên mà hầu hết là con em nông dân miền xuôi và dân tộc Thái bản địa.

Nhưng chẳng bao lâu, ập tới những năm “chống xét lại” rồi chiến tranh, mọi biểu hiện văn hoá cởi mở, nhân bản, hữu nghị bị loại trừ vì “hữu khuynh”, “tạch tạch sè”, “hoà bình chủ nghĩa”, thay vào đó là một nền văn hoá thấm nhuần 3 “tính” (tính Đảng, tính giai cấp, tính nhân dân, mà “tính Đảng” được xác định là tập trung cao nhất của 2 tính kia!), hướng về mục đích tuyên truyền chiến đấu; người Hà Nội vứt bỏ rất nhanh nếp sống thanh lịch để làm quen với cuộc sống chui hầm và sơ tán, bắt đầu giai đoạn “tự bình dân hoá” về tinh thần trước khi thành phố của họ bị nông thôn hoá mạnh mẽ về thành phần dân cư và tổ chức xã hội sau chiến tranh; con người cá nhân vốn đã bị bài bác từ 1954 đến lúc này hoàn toàn bị dìm xuống cho chìm hẳn vào đội ngũ tập thể.

Khủng hoảng văn hóa

Đến giai đoạn sau 1975 thì các giá trị văn hoá Hà Nội hoàn toàn khủng hoảng với sự biến động liên tục của dân cư kèm theo đó là sự thay bậc đổi ngôi những thế lực thượng phong. Nhiều người đã nói đến sự hỗn tạp của dân Hà Nội hiện nay như nguyên nhân mất đi nét thanh lịch của người Tràng An, nhưng điều chưa được chỉ ra đúng mức (có lẽ do “nhạy cảm”) là sự mất chuẩn văn hoá bởi việc giới tinh hoa của Hà Nội truyền thống bị hạ bệ, trong khi giới mới lên về quyền và tiền còn lâu lắm mới “học làm sang” được. Chỉ cần nghe phát âm phổ biến của người Hà Nội bây giờ là biết.

Chuyện vặt hoa không chỉ là hành vi của vài cá nhân mà có nguyên nhân căn cơ hơn

Bản thân tôi đã từng sửng sốt khi nghe một ông giám đốc Sở Giáo dục Hà Nội phát biểu trên Tivi với những âm “l” - “n” lộn ngược, đã từng phải nhịn cười khi nghe một vị Vụ trưởng của Bộ Văn hoá giảng giải trong một hội thảo quốc tế cũng với những âm như thế (nhà văn Dạ Ngân cùng có mặt đã phản ứng bằng cách bỏ về!), đã từng bực bội một cách vô ích khi trên Tivi lan tràn những âm “ieo” thay vì “eo” (con mìeo bíeo)… Một khi cái tinh hoa, cái đẳng cấp cao bị hạ bệ, dĩ nhiên cái dung tục, tầm tầm sẽ lên ngôi; khi không còn văn hoá gọt giò thủy tiên cho hoa nở đúng đêm 30 Tết, ắt sẽ có văn hoá bẻ cành anh đào và cướp hoa đêm hội.

Trên đây tôi đã thử truy tìm gốc rễ của thảm họa Hoa qua quá trình tha hoá của văn hoá Hà Nội. Nhìn rộng và sâu hơn, còn có thể thấy một nguyên nhân căn bản không chỉ riêng cho Hà Nội mà cho toàn xã hội Việt Nam. Đó là mâu thuẫn trong quan hệ giữa cá nhân và cộng đồng.

Một thời rất dài, cái chủ nghĩa tập thể cực đoan lên ngôi ở miền Bắc, trở thành vũ khí cực kỳ hữu hiệu trong thời chiến (chính nó đã đánh bại con người cá nhân của chế độ miền Nam). Nhưng nó đã ngày càng bộc lộ tính phi lý phản tự nhiên trong một đời sống làm ăn bình thường sau chiến tranh. Cho đến nay, đã trên 30 năm, mặc dù xã hội “xã hội chủ nghĩa” đang được điều chỉnh thành xã hội “thị trường định hướng (thực chất đang rất chệch hướng) xã hội chủ nghĩa”, thứ vũ khí nhất thời ấy vẫn chưa được xếp vào bảo tàng. Hậu quả là nó đã ngăn cản sự khẳng định cá nhân vốn là cơ sở sâu xa của một xã hội công dân - dân sự hiện đại trong đó cá nhân là thực thể duy nhất hoàn toàn chịu trách nhiệm về mọi hành vi của mình cũng như đơn vị cơ bản có toàn quyền độc lập hành xử theo pháp luật.

“Chủ nghĩa cá nhân” – individualism – cho đến nay vẫn bị coi là tiêu cực, xấu xa, đồng nghĩa với ích kỷ, duy ngã, chứ không được nhìn nhận là động lực của phát triển xã hội, là xuất phát điểm hiện thực để xây dựng một tinh thần tập thể hiện thực theo khế ước xã hội (các nhà cách mạng Nga tiền Bolchevik gọi nó là “chủ nghĩa ích kỷ hợp lý”). Toàn bộ đường lối văn hoá – giáo dục, tổ chức xã hội cho đến nay, tuy có sự điều chỉnh nhất định (như kiểu chiết trung: “ba lợi ích”), về căn bản vẫn dựa trên sai lầm rất căn bản ấy. “Cái tôi” không được tôn trọng thực sự, thì làm sao có được lòng tự trọng và sự tôn trọng người khác, làm sao có được ý thức kỷ luật tự giác, ý thức công dân tự giác, cam kết xã hội tự nguyện của từng con người cụ thể?

Một điều dễ thấy nhất: Để bù đắp lại cái quyền tự nhiên của mình bị ngăn trở, cái tôi bèn tìm mọi cách trốn tránh trách nhiệm, và “nhanh mắt, nhanh tay” ăn cắp, thậm chí ăn cướp mỗi khi “cái ta” sơ hở; nhưng cách hay nhất, thực tế đã chứng tỏ hiệu quả nhất, là lẩn trốn trong bóng “cái ta”, núp ngay dưới danh nghĩa “cái ta” mà ăn cắp, ăn cướp của chính “cái ta” và của những “cái tôi khác” yếu hơn mình (về thủ thuật này, nêu gương một cách xuất sắc chính là những vị có chức có quyền).

Di sản thời bao cấp nay được đưa vào bảo tàng

Mức độ nhẹ hơn nhưng hết sức phổ biến từ trên xuống dưới: khi không có điều kiện hoặc chưa đủ tâm địa ăn cắp/ ăn cướp, người ta chọn lối sống “cha chung không ai khóc”,“mackeno”. Và một trong những hậu quả của việc “cái tôi” phải “sống chui” ấy là thói đạo đức giả lan tràn trong xã hội đến mức có lần trong một hội thảo khoa học, GS Phan Đình Diệu phải cay đắng nói rằng: sự giả dối đang trở thành “bản sắc dân tộc”!

Có một chi tiết thú vị về sự đối đầu cái tôi - cái ta trong cuốn sách “Giải phẫu cái tự ngã” của chuyên gia tâm thần Nhật Bản Takeo Doi (mà tôi mới dịch cho NXB Tri thức): các nhà quan sát tâm lý xã hội Nhật nhận thấy rằng: người Nhật sống trong nước Nhật rất tuân phục kỷ luật của tập thể “nhóm” - nhiều khi đến mức có thể nói là mê muội, nhưng khi ra nước ngoài du lịch, họ thường là thành phần “quậy” nhất, có lẽ là để bù lại sự nhẫn nhịn kéo dài mà mình phải chịu trong vòng cương toả của nhóm. Phải chăng sự quậy phá mang tên Hoa của ta cũng là một cách giải toả tâm lý tương tự của người Hà Nội sau những tháng ngày chịu sự cai quản nhiều khi khiên cưỡng của cả một hệ thống từ nhà trường, đoàn thể, đến khu phố, làng xóm, gia đình?

Tất nhiên, nói đến lòng tự trọng và phẩm giá của cá nhân như cái gốc bên trong của văn hoá ứng xử trong đời sống xã hội, cũng phải đồng thời nói đến sự chế tài của xã hội như môi trường nuôi dưỡng và uốn nắn cái gốc ấy. Nếu như ở thôn quê, sự chế tài này nhiều khi được thực hiện qua các thiết chế nhỏ sát sườn với cá nhân như dòng họ, chòm xóm… thì trên những đường phố, quảng trường đô thị, nơi cá nhân có thể được thả mình tự do trong tư cách incognito, chỉ có sự chế tài duy nhất hữu hiệu là một luật pháp nghiêm minh (minh: công bằng, vô tư, minh bạch) đi đôi với một phản ứng cộng đồng nhanh nhạy. Phản ứng cộng đồng thì như trên đã nói, bị tê liệt từ lâu vì lối sống “mackeno”.

Còn luật pháp, nguyên tắc là muốn nghiêm thì phải minh. Thử hỏi: truớc thực trạng thi hành luật pháp vừa lỏng lẻo vừa tùy tiện lại nhiều khi bất lực, với sự thao túng lắm lúc rất lộ liễu của quyền lực, với những cảnh tham nhũng của chính lực lượng chế tài diễn ra hàng ngày trước mắt người dân, liệu cá nhân có đủ lòng tin lẫn sự nể trọng luật pháp để tự điều chỉnh hành vi của mình? Phải chăng vì thế mà Hà Nội lâm vào một tình trạng mà nhà thơ Lê Đạt trong buổi trò chuyện cuối cùng trước khi qua đời ít lâu đã gọi là “vô chính phủ”? Ông đã không quá lời: sự cố đêm hội Hoa vừa qua chứng minh sự tinh tường của ông.

Nghĩ lan man từ thảm hoạ mang tên Hoa ở Hà Nội, cuối cùng cũng phải đụng chân tường, đó là những vấn đề thuộc bản chất thể chế cần có sự dũng cảm để thay đổi, mà thảm họa Hoa là lời báo động có thể là tối hậu. Không thể để cho nhân cách của người Việt mình xuống thấp hơn nữa.

Bài viết nêu quan điểm riêng của tác giả. Quý vị có ý kiến về bài viết này, xin gửi thư cho BBC ở địa chỉ vietnamese@bbc.co.uk hoặc dùng hộp tiện ích bên phải.


Rocket
Cái tai hại của xã hội VN là người dân do sống chung với tiêu cực và dối trá, vô trách nhiệm với cộng đồng quá lâu và người ta trở nên quen.

Nói trắng ra những công dân Vn ăn hối lộ, đục khoét, hách dịch chắc chắn là những quan chức những Đảng viên nhưng chính họ là người đang tuyên huấn "học tập và rèn luyện theo đạo đức HCM", chính những cán bộ giao thông kia nhận tiền của những xe quá tải, quá khổ để tai nạn thương tâm xảy ra nhưng họ được vinh danh là giữ gìn trật tự giao thông, và người dân đã quá quen với việc tiêu cực nên đã chấp nhận sống cùng cái xấu.

Ở VN người ta ngày nay người ta chấp nhận trả tiền để bác sĩ chăm sóc tốt hơn trong bệnh viện, chấp nhận trả tiền để cảnh sát giao thông không ghi biên bản phạt... Rõ ràng CS không muốn tạo ra xã hội hỗn loạn nhưng hộ nuôi nấng một xã hội hỗn loạn, cái hỗn loạn ở đây chính là hỗn loạn trong tâm hồn ở một góc tâm hồn người Việt

Minh Hội An
Cái cách lý giải của nhà thơ Hoàng Hưng thật sự không ổn chút nào. Loanh quanh, luẩn quẩn và không đưa nổi biện pháp phù hợp...

Xin hỏi nhà thơ rằng tại sao hoa được trưng bày ở Thành phố Hồ Chí Minh, Cần Thơ, Đà Nẵng, Huế, Quảng Bình, Thanh Hóa, Nghệ An, Hải Phòng...rất nhiều dịp lại chưa từng bị ai phá hoặc cướp về làm của riêng. Trong khi hiện tượng trên lại chỉ xảy ra ở Hà Nội.

Theo tôi, nếu thật sự thành tâm, thành ý như nhiều vị đang khen nhà thơ thì ông nên đi sâu vào khía cạnh khác mới tìm được đúng bản chất của nó chứ đừng vì những bức xúc cá nhân mà vội vã suy diễn kết luận dân tộc, văn hóa và xã hội...

Theo tôi, người sống qua ba chế độ tại Hội An này cho đến nay thật cảm thấy hạnh phúc cho dân mình không phải chịu cảnh nơm nớp lo bị khủng bố, vu khống, đe dọa cướp bóc...Ra đường không sợ bắt cóc tống tiền và mọi rình rập khác.

Việc một số người cướp hoa ở Hà Nội không phải là đại diện cho người dân Hà Nội, bản thân nhà thơ, vợ nhà thơ và chắc chắn các con nhà thơ sẽ không là những người kia. Và tôi tin có hàng vạn những gia đình dân Hà Nội sẽ cũng như gia đình nhà thơ đang phản ứng về việc làm kia.

Thăng
Thật cảm ơn Nhà thơ về những điều tâm huyết. Trong một xã hội khi mà cái tôi bị lấm lướt, mọi cái xấu cũng từ đó mà sinh ra.

Người ta luôn lấy cái chúng ta ra để che dấu cái tôi của mình, người ta không dam đối diện với sự thật để tự xấu hổ với chính mình thì làm sao cái xấu lại không phát sinh?

Đúng là một xã hôi khi mọi người được dậy dỗ tinh thần tập thể theo kiểu Ai làm sao tôi làm vậy, Ai làm bậy tôi làm theo thì chế độ xã hội đó đã trở nên vô chính phủ do hành vi con người không được Pháp luật điều tiết. Một người tự trọng sẽ lấy làm hổ thẹn nhưng trong bối cảnh đó tự họ sẽ cảm thấy lạc lõng vì chính cái tôi của mình, cái khác người của mình.

Thật đáng buồn, không hiểu rồi đây chúng ta sẽ phải mất bao năm nữa để đào tạo lại con người XHCN trở nên nhân bản hơn.

VTH SàiGòn
Đúng! Đó là hệ quả tất yếu của một nền văn hoá XHCN chính thống . Khi những giá trị đạo đức văn hoá căn bản về xử thế trước đây , được chuyển dần sang thành những giá trị đạo đức cách mạng chuyên chế . Cộng với cái nghèo đói , lạc hậu kéo dài đằng đẵng , thì việc con người ta trở nên lạnh lùng vô cảm và thô bạo là điều dễ hiểu .

Sakura Shizuoka Nhật bản
Thân mến chào BBC Việt ngữ, Sa-tôi muốn trao đổi thêm với Nhà thơ Hoàng Hưng về cuốn sách Về bản ngã người Nhật-mà chính ông ta cho biết là đã dịch ra Tiếng Việt, cho NXB trẻ.

Tôi thấy những nhận xét của ông Hưng về bản ngã của người Nhật, là không đúng, vì cuốn sách mà ông ta chọn dịch, cũng ít được người Nhật công nhận.

Thật ra, dân tộc (dt) Nhật là 1 trong số ít - nếu không nói là dt duy nhất ,có ý thức giữ gìn bản ngã một cách quyết liệt.

Bản ngã cá nhân, cũng như bản ngã dt nói chung, và mọi thành công của họ cũng thắm đượm bản ngã tuyệt diệu này. Đây là một khẩu ngữ của người Nhật:" Watashi Wa,Watashi desu!" - Tôi là Tôi!, và "Nippon rashiku"-"Bản sắc Nhật bản" - được coi như một ngữ vĩ nhấn mạnh - khi nói về kinh bang tế thế của người Nhật! Dân tộc Nhật thống nhất muộn hơn vài ngàn năm so với Đế chế Trung Hoa, chính vì cái bản ngã quá mạnh của con người và địa phương ở Nhật.

Nhưng, từ thời Meiji 1868 - khi bắt đầu chuyển mình từ một Vương quốc quân chủ phong kiến sang chế độ tư bản quân chủ lập hiến, họ đã làm được cái điều kì diệu nhất, mà Trung Hoa CS không làm nổi, đó là hài hòa bản ngã riêng trong cái bản ngã chung của đất nước, cho phép con người được tự do phát huy sức mạnh của cá nhân, của nhóm, của địa phương, để tạo ra của cải vật chất, và những giá trị tinh thần cao đẹp.

Ra nước ngoài làm việc hay du lịch, tôi thấy có mấy khi, người Nhật "quậy nhất" đâu nhỉ, vì bản ngã của họ là kín đáo! Trong các Tòa nhà hiện đại nhất ở Nhật, thì chúng ta vẫn bắt gặp sự hiện diện của những Không gian kiến trúc Nhật bản đậm nét, như bất ngờ, như thú vị, như nhắc nhở...

Paul, sai Gon
Tôi không nghĩ giống như nhà văn Hoàng Hưng đã nói. Nếu ta đọc cuốn sách " 10 ngày ở Huế" của học giả nổi tiếng đất Bắc là Phạm Quỳnh, và ta nhìn vào những cộng đồng người Bắc di cư năm 54 tại miền Nam , thì ta thấy những thói xấu của người Hà nội ( hay của cả người miền Bắc ) đã có từ lâu rồi.

Có lẽ khi cuộc sống 'tập thể hóa" được đẩy mạnh thì những tính xấu ấy được phổ biến rộng hơn và được củng cố chắc chắn hơn?

Mai Viet Tu
Bài viết nhận xét quá chính xác. Cơ cấu của bản chất trách nhiệm trong xã hội CS dựa trên tập thể đã đưa đến "ai sao tui dzậy, ai làm bậy tui làm theo".

Ngược lại trong xã hội tây phương đảng cầm quyền chỉ đưa ra chánh sách đường lối chứ không đóng vai trò lãnh đạo điều hành. Công chức không phụ thuộc chính trị.

Tôi còn nhớ trong một khóa đào tạo quản trị cho nhân viên cao cấp, rất tình cờ ông giảng nghiệm viên đã đưa trường hợp thảm sát dân VN tại Mỹ Lai của quân đội Mỹ, ông đã cho tất cả mọi người thảo luận mọi khía cạnh, và kết luận trách nhiệm là của chính kẻ bóp cò súng giết người chứ không phải kẻ ra lệnh và tòa án sẽ là chỗ sau cùng để kết luận đúng hay sai.

Tôi cũng hy vọng các bạn đóng góp suy nghĩ ở đây cùng với chú Hưng vì đây chính là nền căn bản để tạo sức mạnh của quốc gia.

Kick
Hy vọng rằng người dân Hà Nội sẽ thức tỉnh và đừng lập lại việc làm này thêm lần nào nữa ! Nhất là ở sự kiện nghìn năm Thăng Long sẽ diễn ra vào năm 2010 sắp tới . Trong bài viết này tôi cho rằng những trăn trở của nhà thơ Hoàng Hưng thực sự là nỗi đắng cay của dân tộc Việt .

Loc, Sai Gon
Phải cám ơn nhà thơ Hoàng Hưng về bài viết này. Ngắn nhưng thật đúng và "đau". Mong sau đến thế hệ con em chúng ta sẽ sống tốt hơn chúng ta và "chúng nó" bây giờ. Còn những ai chê bai hay đã kích bài viết này thì nên phản biện cho hay hơn và ít nhất thì cũng nên nhìn lại chính mình xem có và còn lại được bao nhiêu phần trăm "văn hóa" Á Đông của người Việt Nam đầy tự hào.

SG14
Chia sẻ sự đồng tình với nhà thơ Hoàng Hưng. Một đặc điểm then chốt của chế độ độc tài đã được Karl Popper vạch ra (Xã hội mở và những kẻ thù của nó - bản dịch của Nguyễn Quang A) là đồng nhất cá nhân với ích kỷ, rồi đối lập ích kỷ với vị tha, rồi đồng nhất vị tha với tập thể để từ đó nhân danh tập thể mà vùi dập cá nhân.

Pinochio
Cám ơn Nhà thơ Hòang Hưng đã bộc bạch nỗi đau và lo lắng của mình trước di sản văn hóa dân tộc đang bị tha hóa. Không hơn gì Hà Nội, Sài Gòn cũng đã bị thay đổi giá trị văn hóa.

Những con người Sài Gòn-Hòn Ngọc Viễn Đông khi xưa- bây giờ khi nhìn thấy những cách ứng xử văn hóa của người dân TP. Hồ Chí Minh cũng không thể không lắc đầu ngậm ngùi tiếc nhớ đến những gì đã tạo ra nhân cách, văn hóa của người Sài Gòn. C

Pham Ca
Thật buồn cười cho những bộ não bị hội chứng thời đại nay có thể là căn bệnh "thèm dân chủ mù" của mấy ông nhà thơ, nhà văn như cỡ ông Đào Hiếu, hay Hoàng Hưng.v.v. Nếu không xiên xỏ như này có lẽ độc giả cũng không biết là các ông có tồn tại.

Nam Long
Cám ơn nhà thơ Hòang Hưng đã phân tích các vấn đề xung quanh “người HN” nói riêng, cũng như “người VN” nói chung.

Việc bẻ hoa, ngắt cành tôi thiết nghĩ là nó có thể xảy ra bất cứ ở đâu, bất cứ nơi nào, vì xét theo giáo lý nhà Phật, cái Ngã và Ngã Sở luôn luôn tồn tại trong mỗi cái gọi là con người từ lúc nó được sinh ra và đến lúc lìa bỏ cõi tạm này.

Vấn đề là môi trường, cụ thể là cái xã hội đang náo lọan hiện nay đã và đang góp phần “kích hoạt” cái Ngã và Ngã Sở nó trỗi dậy mạnh hơn khi nào hết. Một khi luật pháp hỗ lọan, người tốt và người xấu đã và đang bị “đánh tráo” lẫn lộn, thì người dân, đặc biệt là giới trẻ sẽ không còn niềm tin, và họ sẽ quay lại tin vào bản năng của họ là chính.

Đó là điều tệ hại và đi h! ệ quả là các lậu hoặc của từng cá nhân sẽ được dịp phát lộ, và lan truyền nhanh trong cộng đồng. Chỉ khi nào luật pháp nghiêm minh và rõ ràng, xã hội công bằng thì mới có hy vọng con người VN sẽ có dân trí hơn.

Lê Hồng Hà, Hà Nội
Văn hóa "vặt hoa" hay "cướp hoa" ở Hà Nội đúng là cú đấm vào mặt người Việt, và e rằng nó còn xảy ra nữa. Nhưng nếu suy tư như tác giả, thì "cú đấm" theo đúng nghĩa đen của một người Việt này vào mặt một người Việt khác tại cuộc thi Hoa hậu ở Nha Trang 2008 sẽ thuộc diện nào đây?

Tôi e rằng sẽ phải lục đến Từ điển La Rousse của Pháp hồi đầu thế kỷ trước, phần nói về Anamite, mới có thể lý giải được. Nó có thể làm ta buồn và tức, nhưng là thứ thuốc đắng để hiểu rõ hơn về mình.

CVM
Cảm ơn Quang HN! Thái độ của bạn, chính là điều chúng ta đang cần, hy vọng khắc phụ sự khủng hoảng toàn diện của XHVN hiện nay, buộc những người có trách nhiệm phải thay đổi những vấn đề thuộc bản chất của thể chế lạc lõng lỗi thời này. Cả thế giới đang thay đổi, chúc VN đổi mới, tiến bộ! Gửi tới Quang HN và gia đình lời chúc tốt đẹp nhất! .

Quang HN
Cảm ơn nhà thơ đã có một bài viết rất hay. Quả thực văn hóa HN bây giờ quá tạp nham. Gửi ban Ẩn Danh (đầu tiên): những câu nặc danh của bạn cho thấy bạn chưa đủ tầm (hoặc thậm chí xếp vào dạng mù chữ) để đọc và hiểu những bài như thế này đâu.

DDT
Mọi nguyên nhân đều do giáo dục của chế độ. Ở thời tôi (miền Nam trước 75) muốn nói dối với ai thì tự nhiên mặt mày đỏ lên, miệng lắp bắp, cà lăm...Còn bây giờ thì vô tư, họ nói láo một cách hùng hồn như giữa chốn không người vậy. Đúng là sự"dối trá"đã trở thành bản sắc Dân Tộc mất rồi.. Ôi Việt Nam .

Ba Thái, LA
Suy cho cùng đó là thảm họa, sự suy đồi về đạo đức, yếu kém về văn hóa kết quả của quá trình giáo dục "trên giấy" tôi cũng cùng tác giả chia sẽ những cảm xúc về hiện trạng xuống cấp về nhân cách, đạo đức trong xã hội hiện nay.

Ẩn Danh
Tôi thường không thích người Bắc (xin lỗi!) Nhưng qua bài viết nầy, tôi thấy vẫn còn nhiều người tuyệt vời! Tôi nhớ là tôi đã từng yêu Quang Dũng biết bao nhiêu qua những bài thơ của ông, như bài Tây Tiến chẳng hạn! Nhưng sau ông, tôi chỉ thấy là một lũ bồi bút!

Cám ơn Hoàng Hưng đã khúc chiết chỉ ra những cái mà tôi đã trăn trở hết sức nhưng chưa nói thành lời được! Giờ đây tôi thấy đồng cảm hơn với thân phận dân tộc ta! Có thể, xin nhờ Hoàng Hưng nói rõ hơn xem liệu những "người cầm lái vĩ đại" họ có hiểu bài viết của anh hay không? Liệu họ đã vô cảm, hay do họ dốt nát không hiểu! (Ai cũng biết về thực trạng giáo dục ơ nước ta! Cho nên, dù mọi vị "lãnh đạo" đều có bằng cấp rất cao, nhưng nghi ngờ họ yếu kém cũng là điều không phải không có cơ sở!) Hay họ cũng là nạn nhân?!

Nguyễn Huỳnh Thuật, Tokyo
Tôi chia sẻ tâm sự và cảm nghĩ này của nhà thơ Hoàng Hưng. Vấn đề và hệ lụy này đã ngày càng trở nên phổ biến ở ta. Do nhiều nguyên nhân và tác động nhưng phần nhiều do cách giáo dục của chúng ta tạo nên.

Ẩn Danh
Muốn cho nhân cách người Việt không xuống thấp hơn nữa, thì mỗi người dân cần nghiêm túc học tập tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh, chứ không nên đề cao “Chủ nghĩa cá nhân” – individualism - như ông Nhà thơ Hoàng Hưng đã diễn giải trong bài viết phản động này.

 
 
CÁC BÀI LIÊN QUAN
'Việc làm phi nhân quyền' của HRW
17 Tháng 1, 2009 | Diễn đàn
Kiểm duyệt cả diễn văn tổng thống
21 Tháng 1, 2009 | Diễn đàn
Đôi lời qua diễn văn của Obama
22 Tháng 1, 2009 | Diễn đàn
TIN MỚI NHẤT
 
 
Gửi trang này cho bè bạn   Bản để in ra
 
   
 
BBC Copyright Logo ^^ Trở lại đầu
 
  Trang chủ| Thế giới | Việt Nam | Diễn đàn | Bóng đá |Văn hóa | Trang ảnh |
Chuyên đề| Learning English
 
  BBC News >> | BBC Sport >> | BBC Weather >> | BBC World Service >> | BBC Languages >>
 
  Ban Việt ngữ | Liên lạc | Giúp đỡ | Nguyên tắc thông tin cá nhân