Người 'LGBT' gặp khó khi ra nước ngoài lao động?

Một nhà hoạt động chống quyền của người đồng tính ở Seoul, Hàn Quốc. Bản quyền hình ảnh Getty Images
Image caption Một nhà hoạt động chống quyền của người đồng tính ở Seoul, Hàn Quốc.

Chuyển đi ở nước ngoài để làm việc là vô cùng thú vị nhưng nếu bạn là người LGBTI thì có thể đầy khó khăn.

LGBTI là từ tiếng Anh viết tắt để chỉ người đồng tính nam, đồng tính nữ, lưỡng tính, cải giới và liên giới tính.

Khi số lượng người nhận nhiệm vụ ra làm việc ở nước ngoài tăng lên thì các công ty phải có nhiều trách nhiệm hơn để trông coi những nhân viên đồng tính của mình vì họ có thể bị ngược đãi khi làm nhiệm vụ.

Nga, Nigeria, Ả-rập Saudi và Indonesia đang trở thành một trong những điểm đến khó khăn nhất đối với người nước ngoài của các công ty đa quốc gia, theo BGRS. Một phần là vì một số trong số nước này chủ trương phạt án tử hình với người đồng tính. Các điểm đến khác dễ dàng để làm việc gồm Brazil, Ấn Độ, Trung Quốc, Mexico và Thổ Nhĩ Kỳ, và các quốc gia này thể hiện ít nhạy cảm hơn đối với người đồng tính.

Các hợp đồng quốc tế giữa các tập đoàn đa quốc gia đã tăng 25% kể từ năm 2000 và con số này dự kiến sẽ đạt mức tăng trưởng trên 50% vào năm 2020.

Cơ hội cho người nước ngoài đồng tính và các gia đình tương ứng của họ để là một phần của việc thuyên chuyển trong phạm vi nội bộ công ty là có thể có. Trên toàn thế giới, dân số đồng tính ước tính trong khoảng từ 1/10 và 1/20 ở dân số trưởng thành, và hơn 200 triệu người trên toàn thế giới sinh sống và làm việc ở một quốc gia khác với quốc gia gốc của họ.

Nhân viên đồng tính di chuyển đến làm việc ở nước ngoài có thể gặp nhiều khó khăn hơn so với người nước ngoài điển hình. Không phải là việc bất thường nếu quốc gia đến từ chối thị thực vợ chồng nếu hôn nhân đồng giới là không hợp pháp ở quốc gia đó.

'Giàu bất hạnh, nghèo hạnh phúc'

10 quan niệm sai lớn nhất để trở thành sếp

Tương tự như vậy, việc tiếp cận với chăm sóc sức khoẻ và các lợi ích khác có thể bị hạn chế đối với những người tới định cư nếu là cặp vợ chồng cùng giới.

Trong nghiên cứu về người nước ngoài đồng tính ở những nơi nguy hiểm, Ruth McPhail và Yvonne McNulty có nêu bật một cuộc phỏng vấn với một người nước ngoài đồng tính gặp khó khăn trong việc có được thị thực hôn nhân ở Indonesia:

Bản quyền hình ảnh Getty Images
Image caption Một quốc gia điểm đến có thể từ chối thị thực vợ chồng nếu hôn nhân đồng giới là không hợp pháp ở quốc gia đó, việc tiếp cận với chăm sóc sức khoẻ cũng có thể bị hạn chế.

Tôi biết vợ tôi sẽ không bao giờ có được một thị thực hôn nhân ở Indonesia; tôi đã chuẩn bị cho điều đó. Do vậy thay vào đó, tôi muốn được đảm bảo hai điều: thứ nhất là vợ tôi có thể đến và ở lại mỗi lần ít nhất 90 ngày với visa nhập cảnh nhiều lần, và thứ hai là nếu có một sơ tán y tế hoặc cuộc xung đột dân sự, chúng tôi sẽ được di tản như một gia đình. Hai vấn đề này quan trọng hơn tôi nhiều so với loại thị thực mà chúng tôi được cấp.

Hàng ngày, sự thiếu tiếp cận hoặc tương tác với các gia đình đồng tính khác có thể là việc thông thường giữa các người nước ngoài đồng tính, và không phải lúc nào cũng có thể làm cho nó "phù hợp". Về quan điểm nghề nghiệp, người đồng tính có thể phải đối mặt với một không khí làm việc khó khăn, cảm nhận thiếu cơ hội nghề nghiệp hoặc vị trí công việc.

Ví dụ, nghiên cứu cho thấy những người đồng tính nữ phải đối mặt với những thách thức khác thường để phát triển nghề nghiệp. Chúng bao gồm xác định công việc thích hợp, tìm cách để có được công việc và phát triển trên công việc đó. Điều này có thể dập tắt tiềm năng của họ.

Thể hiện đẳng cấp bằng giáo dục hay vật chất?

Ở nước giàu chưa hẳn dễ phát triển?

Xét gộp tất cả những điều này, trải nghiệm của các nhân viên đồng tính về công việc ở nước ngoài có thể là một trải nghiệm bực bội và cô đơn. Do đó, các nhân viên đồng tính có thể mới đầu không chấp nhận các công việc quốc tế, vì sợ bị kỳ thị, không được hỗ trợ hoặc bị phân biệt đối xử bởi đồng nghiệp và hệ thống pháp luật ở nước sở tại.

Cần hỗ trợ gì?

Cuối cùng, các công ty đa quốc gia có hai lựa chọn. Một là để làm ngơ trước những thách thức mà nhân viên đồng tính gặp phải và sau đó chịu hậu quả của việc trả lại công việc trước hạn và chịu chi phí không hoàn thành công việc. Một lựa chọn khác là đi theo con đường đầy thách thức bằng cách thừa nhận những thách thức và tập trung nỗ lực để hỗ trợ người đồng tính vượt qua trải nghiệm công việc quốc tế của họ.

Bản quyền hình ảnh Getty Images
Image caption Các hợp đồng quốc tế giữa các tập đoàn đa quốc gia đã tăng 25% kể từ năm 2000.

Viện Williams đã thấy rằng một số công ty đa quốc gia đang dẫn đầu bằng cách áp dụng các chính sách cụ thể cho người đồng tính. Họ báo cáo kết quả là tinh thần nhân viên được cải thiện và đã có năng suất tốt.

Từng rất đắt đỏ, nay London rẻ hơn bao giờ hết?

'Bí kíp' giúp bạn được mọi người yêu thích

Nếu các công ty nhận thức được rằng những vấn đề này sẽ ngăn cản nhân viên đồng tính xem xét các công việc quốc tế ngay từ đầu thì có những cơ chế hỗ trợ hiệu quả để áp dụng. Một phương án là lập bản đồ nghề nghiệp của nhân viên đồng tính và nơi nào là phù hợp với mục tiêu cuộc sống, bởi vì những điều này ảnh hưởng đến kinh nghiệm của họ ở nước ngoài.

Bản quyền hình ảnh Getty Images
Image caption Cảnh sát Nga bắt giữ một nhà hoạt động vì quyền người đồng tính trong một sự kiện tự hào đồng tính ở Saint Petersburg.

Người nhân viên có chọn tiết lộ xu hướng tình dục của mình hay không cũng sẽ có thể ảnh hưởng đến công việc ở nước ngoài. Những nhu cầu này cần được cân nhắc tùy thuộc mức độ khó khăn của công việc.

Trong quá trình công việc, các công ty có thể hỗ trợ bổ sung để giảm thiểu trách nhiệm pháp lý, như là giới thiệu một nhiệm vụ mới tự nguyện hoặc nêu lựa chọn trở về nhà sớm. Cũng như với bất kỳ hệ thống hỗ trợ tốt nào, sự trao đổi thông tin là theo cả hai chiều.

Các tập đoàn đa quốc gia có trách nhiệm chăm sóc cộng đồng đồng tính để đảm bảo rằng những kinh nghiệm về công việc quốc tế của họ vẫn duy trì được mức hỗ trợ hợp lý.

Miriam Moeller là giảng viên cao cấp về kinh doanh quốc tế, Đại học Queensland, Jane Maley là giảng viên cao cấp về quản lý, Đại học Charles Sturt và Ruth McPhail là trưởng khoa quan hệ lao động và nguồn nhân lực, Đại học Griffith. Bài báo này xuất hiện trên The Conversation, và được tái bản theo sự đồng ý của Creative Commons.

Bản tiếng Anh trên BBC Capital