Tìm lại người nhà sau 40 năm lưu lạc: "Tôi đã mất rất nhiều" (phần 2)

  • Minh Thư
  • BBC News Tiếng Việt
Hình chị Ngọc, anh Thanh và anh Trung trước ngày anh Thanh phải đi cách ly tập trung 14 ngày

Nguồn hình ảnh, Ngoc Tran

Chụp lại hình ảnh,

Hình chị Ngọc, anh Thanh và anh Trung trước ngày anh Thanh phải đi cách ly tập trung 14 ngày

*Quý vị đọc phần đầu câu chuyện của anh Thanh tại đây.

Trở lại Việt Nam lần đầu sau 40 năm, anh Thanh rất háo hức được khám phá phố phường và tới các điểm thăm quan ở TP HCM cùng hai người bạn là Trung và Ngọc.

Nhưng chỉ được vài ngày thì công an khu vực khách sạn anh ở thông báo tin bất ngờ: anh phải đi cách ly tập trung 14 ngày vì có người trên cùng chuyến bay London - TP HCM với anh nhiễm Covid-19.

"Thật may mắn là tôi đã gặp họ [anh Trung và chị Ngọc] trước khi tôi phải đi cách ly.

"Ngay cả khi tôi ở nơi cách ly, họ giúp tôi rất nhiều. Họ mua SIM cho tôi với dung lượng internet đủ xài, họ gửi cho tôi trái cây, đồ dùng thiết yếu...Chị Ngọc cũng giúp tôi liên hệ với Lãnh sự quán Anh và đổi vé để tôi có thể trở về Anh suôn sẻ."

Chụp lại video,

'Sau 40 năm lưu lạc, tôi đã mất nhiều điều'

Hết thời hạn cách ly, anh Thanh phải trở lại Anh ngay vì đã hết phép. Anh không có cơ hội về thăm Cam Ranh và không thêm được manh mối nào để tìm tung tích gia đình.

Nhưng chị Ngọc vẫn không quên mục đính chính trong chuyến đi của anh và tiếp tục hối thúc anh Thanh tìm lại những lá thư cũ người nhà gửi cho anh gần 40 năm trước.

Chụp lại hình ảnh,

Sống ở Anh đã 40 năm, anh Thanh nói đối với anh, Việt Nam mới là nhà, là quê hương

Tấm bản đồ trong Dinh Độc Lập

Muốn biết rõ hơn vì sao chị Ngọc lại nhiệt tình giúp anh Thanh như vậy, và chị đã giúp anh tìm người thân ra sao, tôi hỏi chuyện chị Ngọc qua Skype.

"Nghe câu chuyện của ảnh thì Ngọc nói sẽ cố gắng giúp ảnh hết sức có thể," chị Ngọc kể.

"Lúc đó chỉ biết quê ảnh ở Cam Ranh thôi chứ không nhớ cụ thể ở đâu ở Cam Ranh nữa.

"Ảnh chỉ cho Ngọc được cái tên của ba ảnh, mẹ ảnh, người em gái và một người em trai."

Nguồn hình ảnh, Ngoc Tran

Chụp lại hình ảnh,

Hình chụp tấm bản đồ trong Dinh Độc lập có khu vực nhà anh Thanh ở Cam Ranh

Hôm chị Ngọc và anh Trung dẫn anh Thanh đi thăm Dinh Độc Lập, họ dừng chân trước một bản đồ cũ về các cuộc chiến trước 1975.

Anh Thanh chỉ ngay vào một khu vực ở Cam Ranh và nói nhà anh ở gần khu vực đó. Chị Ngọc nhận ngay ra nơi đó gần khu nhà một người bạn chị ở Cam Ranh - khu Ba Ngòi.

Ngay tại Dinh Độc lập, chị Ngọc tìm ra số điện thoại của người bạn đã lâu ngày không liên hệ. Chị gọi cho người bạn và được biết anh vẫn ở đó, và nhà anh rất gần khu cảng cá mà anh Thanh chỉ trên bản đồ.

Vậy là đã có manh mối đầu tiên giúp chị Ngọc thu hẹp phạm vi tìm người nhà anh Thanh.

Lá thư định mệnh

Khi tôi hỏi chị Ngọc điều gì thôi thúc chị muốn tìm gia đình cho anh Thanh đến vậy, chị cười và nói chị cũng không chắc vì sao nữa.

Có lẽ chị thấy xúc động trước tâm trạng buồn hiện trên nét mặt anh Thanh từ lần đầu mới gặp, cũng có lẽ vì chị có con trạc tuổi anh Thanh khi anh đi vượt biên nên dễ thương cảm với những gì anh phải trải qua ở tuổi thiếu niên.

"Tự nhiên lúc nào Ngọc cũng tin là mình sẽ tìm kiếm được gia đình cho ảnh hết trơn," chị Ngọc tâm sự.

"Thế là Ngọc mới lấy tấm hình và thông tin của ảnh Ngọc viết một bản tin. Ngọc định dùng cái bản tin đó nhờ đăng báo hoặc chờ khi nào bớt dịch Ngọc sẽ ra Cam Ranh nhờ tra nhân khẩu xem có ai tên như vậy không."

Không những thế, chị nhiều lần giục anh Thanh cố tìm lại lá thư cũ để biết đâu có thêm thông tin.

Và thật may mắn, vài tuần sau, anh Thanh tìm được một lá thư má anh gửi cho anh năm 1981.

Anh vội vàng chụp hình gửi cho chị Ngọc.

Nguồn hình ảnh, Tan Nguyen

Chụp lại hình ảnh,

Lá thư má anh Thanh gửi năm 1981 vẫn còn đầy đủ tên tuổi và địa chỉ của từng người trong gia đình

"Lúc đó nha, vừa mở lá thư, vừa coi cái trang đầu tiên thôi, Ngọc còn nhớ, coi như là muốn rụng rời luôn á," chị Ngọc kể giọng đầy xúc động.

"Tại vì có đầy đủ thông tin địa chỉ của gia đình anh trong đó. Trong đời mình chưa bao giờ có cái cảm xúc như vậy hết".

Trong lá thư ghi ngày 10/08/1981, má anh làm theo lời anh Thanh dặn và ghi đầy đủ tên tuổi, địa chỉ của từng người trong gia đình. Khi đó anh Thanh từng hy vọng làm thủ tục xin đưa gia đình sang Anh, nhưng đã không thành công. Rồi anh mất liên hệ với gia đình không lâu sau khi nhận lá thư đó.

Không chần chừ, chị Ngọc gọi điện ngay cho người bạn ở Cam Ranh, và thật tình cờ, địa chỉ trong thư chỉ cách nhà anh chừng một cây số.

"Lúc mình nhận được là thư là 12 giờ, thì đúng 4 giờ trưa, tức là đúng một tháng kể từ khi anh Thanh về Việt Nam và quay lại Anh thì bạn Ngọc gọi điện cho Ngọc, nói là đã kiếm được gia đình của ảnh.

"Và người em gái của ảnh, chị Yến, trực tiếp gọi điện cho Ngọc. Và Ngọc báo cho anh Thanh là đã tìm được gia đình." Chị Ngọc rớm nước mắt khi nhớ lại khoảnh khắc đó.

"Lúc mà gọi điện qua, hai anh em khóc không à. Ngọc khóc còn nhiều hơn ảnh.

"Không hiểu sao mà mình cảm thấy giống như là mình kiếm được người thân cho mình đó, giống như là gia đình anh là một phần của Ngọc vậy đó."

Chụp lại hình ảnh,

Anh Thanh giờ đây liên hệ thường xuyên với chị Yến, em gái anh ở Cam Ranh qua mạng vì chưa có cơ hội về lại Việt Nam do dịch Covid-19

'Trái tim tôi thuộc về Việt Nam'

Từ khi tìm được gia đình, anh Thanh liên hệ thường xuyên với chị Yến, em gái anh ở Cam Ranh.

Tôi hỏi anh Thanh chuyện tìm lại được người thân có ý nghĩa ra sao đối với anh, và về những dự định của anh trong tương lai.

"Tôi mong chờ tương lai khi tôi có thể về thăm gia đình. Tôi muốn về Việt Nam có thể là hai lần mỗi năm, không chỉ là để thăm người nhà mà còn tìm lại cội nguồn của tôi.

"Tôi cần học lại tiếng Việt. Rất nhiều điều tôi đã mất sau bao nhiêu năm. Tôi biết là cần phải có thời gian.

Nhiều chuyện đã xảy ra trong 40 năm anh Thanh xa quê. Ba má anh đã mất mà anh không biết, điều làm anh rất đau lòng.

Nguồn hình ảnh, Tan Nguyen

Chụp lại hình ảnh,

Anh Thanh mong ước sớm được trở lại Cam Ranh để đoàn tụ với gia đình

Anh cũng cho biết suy nghĩ về tương lai của anh đã thay đổi nhiều, và anh nghĩ đến khả năng sẽ ở Việt Nam sáu tháng và ở Anh sáu tháng khi đã nghỉ hưu.

"Trái tim tôi thực sự thuộc về quê hương... Việt Nam đối với tôi là quê hương. Tìm lại được gia đình khiến tôi thấy có lẽ tôi có thể sống ở đó sau khi nghỉ hưu.

"Giờ đây tôi có cảm giác thuộc về nơi nào đó. Tôi biết chắc chắn là tôi thuộc về gia đình tôi. Đấy là những gì tôi cảm thấy trong lòng."

Anh Thanh mong ước được sớm trở lại Cam Ranh đoàn tụ và kết nối với đại gia đình, được quan sát chị Yến, em gái anh làm các công việc thường nhật, và ra biển trên một chiếc thuyền cá như tuổi thơ anh ngày nào.

Nguồn hình ảnh, Tan Nguyen

Chụp lại hình ảnh,

Anh Thanh mong có dịp được ra khơi trên một chiếc thuyền cá ở Cam Ranh, sống lại tuổi thơ ngày nào

Anh đã đặt vé hy vọng tháng 11 sẽ về Cam Ranh đoàn tụ với gia đình, nhưng do dịch Covid-19, kế hoạch của anh phần nhiều sẽ phải hoãn lại.

Tôi, chị Ngọc, và những người biết câu chuyện của anh Thanh đều mong ngày đoàn tụ gia đình của anh mau tới và mừng cho anh đã tìm được bến đỗ tinh thần sau nhiều năm lưu lạc.