Skip to main contentAccess keys helpA-Z index
BBCVietnamese.com
chinese
russian
french
Other Languages
 
13 Tháng 4 2006 - Cập nhật 15h28 GMT
 
Gửi trang này cho bè bạn Bản để in ra
Tại sao không nên sợ 'đa nguyên'
 

 
 
Hai chữ “đa nguyên” từ lâu là điều húy kỵ đối với xã hội và hệ thống chính trị ở Việt Nam. Liệu đa nguyên thực sự ghê gớm đến nỗi mỗi khi nói đến ai cũng phải e dè?

Luật sư Lê Công Định
Luật sư Lê Công Định từ tp Hồ Chí Minh

Đã khi nào chúng ta nghiêm túc phân tích thế nào là đa nguyên và ảnh hưởng của một hệ thống đa nguyên chưa?

Hãy bắt đầu từ lĩnh vực kinh tế

Trước thời kỳ đổi mới và mở cửa năm 1986, xí nghiệp quốc doanh và hợp tác xã là hai chủ thể duy nhất của nền kinh tế Việt Nam.

Thời ấy, hai chữ “tư doanh” được đồng nghĩa với điều xấu xa tồi tệ, bởi lẽ người ta luôn tin tưởng, một cách thiếu cơ sở, rằng khu vực tư doanh chỉ toàn bọn gian thương, bóc lột, và nền kinh tế xã hội chủ nghĩa sẽ bị “lật đổ” nếu tư nhân được phép sở hữu tư liệu sản xuất và hưởng giá trị thặng dư.

Nhắc đến kinh tế tư nhân chẳng khác gì âm mưu “đảo chính” và “lật đổ” nền kinh tế quốc dân!

Sau Đại hội VI, Đảng Cộng sản Việt Nam đã vượt qua cái bóng của chính mình khi chấp nhận cho tư nhân tham gia vào hoạt động kinh tế. Công nhận nền kinh tế nhiều thành phần thực chất là thừa nhận đa nguyên kinh tế.

Sự đa nguyên này không những không làm mất đi “độc lập chủ quyền” về kinh tế của đất nước, mà còn làm Việt Nam ngày càng ít lệ thuộc hơn vào viện trợ từ khối xã hội chủ nghĩa.

Kết quả hẳn nhiên ai cũng thấy: chế độ chính trị của Việt Nam vẫn đứng vững trong khi hệ thống xã hội chủ nghĩa ở Đông Âu tan rã.

Trong khuôn khổ luật pháp, các công ty nhà nước cạnh tranh lành mạnh và luôn ở thế thượng phong so với các doanh nghiệp thuộc khu vực tư trong nước.

Sự đa nguyên kinh tế tiến thêm một bước khi các công ty nước ngoài “đổ bộ” vào thị trường Việt Nam. Trong bối cảnh mới này, thế chủ động ở những lĩnh vực quan trọng nhất của nền kinh tế quốc gia vẫn do chính các công ty nhà nước nắm giữ, tất nhiên cũng trong khuôn khổ do luật pháp ấn định.

Kết quả sau hai mươi năm Đảng Cộng sản Việt Nam thực hiện chính sách cải tổ nền kinh tế, mà thực chất là đa nguyên kinh tế, là chúng ta có được một nền kinh tế đang chuyển mình vươn ra thị trường quốc tế với những doanh nghiệp xuất khẩu hàng đầu mà sản phẩm chất lượng cao “made in Vietnam” đã làm không ít đối thủ nước ngoài phải e ngại ngay chính sân nhà của họ.

Gạo, cà phê, cá basa, tôm, giày da … là những minh chứng hùng hồn. Như vậy, đa nguyên không đáng ngại, mà trái lại rất cần thiết nếu biết điều tiết thích hợp.

Đa nguyên chính trị đã và đang hiện hữu

Nói đến đa nguyên trong lĩnh vực chính trị ai cũng giật mình lo ngại, bởi lẽ từ lâu người ta vẫn luôn tin tưởng, một cách thiếu cơ sở, rằng nền chính trị nhiều đảng phái tất yếu dẫn đến sự tranh giành quyền lực và làm suy yếu chủ quyền của đất nước.

Đa nguyên, một lần nữa, là điều húy kỵ, là “diễn biến hòa bình” đe dọa độc lập chủ quyền dân tộc. Vậy phải chăng ở Việt Nam chưa từng có đa nguyên chính trị?

Hãy bình tâm nhìn lại lịch sử. Mặt trận Việt Minh là một tập hợp thành công các đảng phái chính trị cho mục tiêu giành độc lập dân tộc từ 1941 đến 1945.

Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam và Chính phủ lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam cũng là một tập hợp thống nhất các chính khách và trí thức yêu nước ngoài Đảng Cộng sản ở miền Nam trong cuộc chiến chống lại chính quyền Sài Gòn từ 1960 đến 1975.

Cho đến giữa thập niên 80 của thế kỷ trước, hai đảng Dân chủ và Xã hội vẫn sát cánh cùng Đảng Cộng sản trong suốt quá trình tranh đấu giành độc lập dân tộc và phát triển đất nước. Hai đảng này chỉ chấm dứt hoạt động vào năm 1987.

Hiện nay Mặt trận tổ quốc vẫn là diễn đàn hiến định dành cho người ngoài Đảng Cộng sản phát biểu chính kiến của mình trong việc xây dựng đất nước. Như vậy, đa nguyên chính trị đã và đang vẫn hiện hữu ở đất nước chúng ta và Đảng Cộng sản Việt Nam đã thiết lập và điều tiết thành công nền chính trị đa nguyên đó.

Nay chúng ta, hơn 80 triệu đồng bào trong và ngoài nước, đang đứng trước một vận hội mới - một thời cơ vàng - ngàn năm có một để chấn hưng đất nước.

Sự thành công của đa nguyên kinh tế đang đòi hỏi một mô hình khác của đa nguyên chính trị. Liệu Đảng Cộng sản dám chấp nhận thách thức của thời đại, vì quyền lợi chung của dân tộc, đưa nền chính trị đa nguyên hiện tại dấn thêm một bước?

Làm được điều đó là vượt qua cái bóng của chính mình và sẽ để lại tiếng thơm muôn đời. Bản lĩnh và trí tuệ của một đảng cầm quyền là nhận thức được bước ngoặc lịch sử này để quyết đoán đề ra và thực thi một sách lược thích hợp.

Ngược lại, nếu cứ cố thủ trong những thành trì lý luận lung lay sẽ càng chuốc thêm thất bại tất yếu của lịch sử, mà có khi phải trả giá bằng máu của biết bao nhiêu người.

Mô hình nào cho đa nguyên chính trị?

Đa nguyên là động lực của sự phát triển, điều đó miễn bàn cãi. Vậy mô hình nào sẽ phù hợp? Nên nhớ rằng khi tiến hành đa nguyên về kinh tế, một bài toán hóc búa đã được đặt ra là liệu các thành phần kinh tế tư nhân, nhất là giới đầu tư nước ngoài, có thể câu kết nhau lũng đoạn nền kinh tế quốc gia hay không?

Bài toán này sau đó đã có lời giải đáp hữu hiệu: dù thuộc thành phần kinh tế nào các doanh nghiệp cũng đều mang tư cách pháp nhân Việt Nam, và được thành lập và hoạt động trong khuôn khổ luật pháp Việt Nam.

Các điều kiện để được cấp phép và nghĩa vụ nộp thuế là hai trụ cột điều tiết sự tham gia của giới đầu tư tư nhân vào những thành phần khác nhau của nền kinh tế. Điều này hoàn toàn có thể ứng dụng vào lĩnh vực chính trị.

Có thể nói mẫu số chung của hơn 80 triệu đồng bào trong và ngoài Đảng Cộng sản là: thứ nhất, mọi người Việt Nam đều có cùng nguyện vọng chấn hưng Tổ quốc chung của tất cả, không phân biệt đảng phái, tín ngưỡng, thành phần và giới tính; thứ hai, dân giàu, nước mạnh, xã hội công bằng, dân chủ và văn minh là mục tiêu tối hậu của mọi chính sách kinh tế, chính trị và xã hội trong tương lai.

Từ mẫu số chung đó, vấn đề còn lại sẽ là đảng nào có thể giới thiệu được người tài để lèo lái con thuyền đất nước. Sự cạnh tranh giữa các đảng phái đương nhiên phải công bằng và trong khuôn khổ luật pháp.

Tất nhiên, lịch sử sẽ sòng phẳng với công lao của Đảng Cộng sản Việt Nam trong quá khứ và hiện tại. Mô hình chính trị đa nguyên tương lai nên bảo đảm rằng người do Đảng Cộng sản giới thiệu sẽ chiếm một tỷ lệ chi phối nhất định tại quốc hội và các cơ quan công quyền.

Điều này cũng giống như khi cổ phần hóa doanh nghiệp nhà nước, tỷ lệ cổ phần chi phối dành cho cổ đông là nhà nước luôn được duy trì. Ngoài ra, việc điều tiết nền chính trị đa nguyên phải bảo đảm rằng các “bộ sức mạnh” như bộ quốc phòng, bộ công an, bộ tư pháp, các lực lượng vũ trang … vẫn thuộc quyền kiểm soát của Đảng Cộng sản do công lao bất hủ của Đảng này trong công cuộc tranh đấu cho nền độc lập của dân tộc và do sứ mệnh của Đảng trong việc bảo vệ chủ quyền quốc gia.

Những bộ ngành liên quan đến kinh tế, thương mại, tài chính, giao thông … nên mở rộng cửa để các nhà kỹ trị có tài kinh bang tế thế giúp dân giúp nước.

Mô hình mới của nền chính trị đa nguyên như vậy chắc chắn sẽ tạo sức bật mạnh mẽ đưa đất nước vào cuộc tranh đua thành cường quốc kinh tế trong khu vực, chữa được quốc nạn tham nhũng và rửa được quốc nhục nghèo hèn.

Đảng Cộng sản Việt Nam sẽ vẫn tiếp tục vai trò lịch sử của mình một cách tâm phục khẩu phục từ phía nhân dân và bạn bè quốc tế. Kẻ đối nghịch sẽ mất đi lý do để chỉ trích.

Kết luận: chuyện xứ Campuchia

Thay cho lời kết luận, tôi xin kể một mẩu đối thoại giữa tôi và anh bạn đồng nghiệp người Campuchia khi tôi có dịp sang Phnom Penh làm việc năm ngoái.

Trong lúc chuyện trò, được biết anh bạn này và một người bạn của anh ta đều là thành viên Đảng Nhân dân Cách mạng Campuchia của Thủ tướng Hun Sen - cả hai là luật sư gốc Campuchia, cùng tốt nghiệp luật khoa tại Mỹ và đang giữ những chức vụ quan trọng trong Chính phủ Hoàng gia Cambodge, một người hiện là Thứ trưởng Bộ thương mại - tôi tỏ vẻ ngạc nhiên vì hai người “Campuchia kiều” tại Mỹ này lẽ ra phải là đảng viên Funcipech của Hoàng thái tử Ranaridth.

Người đồng nghiệp của tôi giải thích rằng Đảng Nhân dân Cách mạng Campuchia là một đảng được tổ chức tốt và tập hợp nhiều nhân tài nên phần lớn trí thức Campuchia đều lựa chọn đảng này để tham gia xây dựng đất nước. Lời giải thích này khiến tôi cứ suy nghĩ mãi về một lẽ đời đơn giản như vậy …

...........................................................................

BVB, TP. HCM
Xem ra ông Lê Công Định cũng là người có đầu ốc cách tân, nhưng trong bối cảnh chính trị của Việt Nam lúc này tôi không biết phải gọi ông là người hữu khuynh hay là tả khuynh.

Ở Việt Nam hầu như tôi chưa hề nghe ai nhắc đến hai khái Niệm này cả. Thôi thì cứ tạm gọi ông Định là người theo trường phái tiến bộ vậy.

Tiện đây tôi muốn có đôi điều muốn nói với ông. Điều trước tiên tôi muốn nói là vấn đề đa nguyên kinh tế ở Việt Nam mà ông đã để cập và xem đó là thành tích của Đảng Cộng Sản và lấy đó làm chuẩn mực để quy nạp vào cái gọi là " Đa nguyên chính trị".

Sau khi hệ thống XHCN ở Đông Âu tan rã, nền kinh tế XHCN ở Việt Nam không còn chỗ dựa, con đường duy nhất của Đảng CS Việt Nam là mô phỏng theo đường lối đổi mới của Đảng CS Trung Quốc.

Cũng kể từ đó nền kinh tế bắt đầu tăng trưởng, đời sống người dân từ từ được cãi thiện. Sự tăng trưởng của nền kinh tế Việt Nam vừa qua có thể được ví như thế này: Người ta trồng hai cây cùng giống, một cây được chăm sóc tốt còn một cây cứ bỏ mặc, kết quả là hai cây đó vẫn cứ tăng trưởng hàng năm nhưng nhanh chậm thì khác nhau.

Có phải chăng nền kinh tế Việt Nam thuộc về cây tăng trưởng chậm bởi vì cơ chế một Đảng không thể là môi trường tốt cho nền kinh tế thị trường phát triển đúng mức.

Đã đến lúc người ta nhận thấy rằng khi nền kinh tế thị trường tiếp tục phát triển thì tự nó sẽ phá vở cơ chế một đảng vốn không con phù hợp nữa.

Nhưng đa nguyên về chính trị không thể mô phỏng theo đa nguyên về kinh tế như ông Định đã nghĩ. Ngày xưa Mặt Trận Việt Minh, Mặt Trận Dân tộc giải Phóng Miền Nam Việt Nam về thực chất chỉ là con bài chinh trị của Đảng Cộng Sản Việt Nam mà thôi chứ không thể gọi là đa nguyên chính trị.

Ông định muốn đa nguyên chính trị theo cái kiểu cũ như vậy thì không ổn chút nào. Nhân dân Việt Nam thật sự muốn được dân chủ hóa mà đa nguyên chính trị chính là hình thức dân chủ hóa triệt để và sâu sắc nhất, là cuộc cách mạng về dân chủ ở Việt Nam.

Long Vân, TP. HCM
Các quí vị có nhiều ý kiến đóng góp xem cũng được. Nhưng nhìn VN phát triển từ 1945 đến nay là nhanh hay chậm.

Dĩ nhiên, ai cũng có công và tội, có đúng, sai. Nhưng xét cho cùng động cơ của Đảng lãnh đạo, chính quyền...họ có bán nước ko? có đẩy dân vào con đường cùng ko, có bị bó hẹp ngọai giao ko?, có bị thế giới tẩy chay ko ?

Nếu phân tích một cách tổng thể, tòan diện, sẽ thấy mọi thứ. Đại học còn phải học năm bảy năm, mà chưa thành người có văn hóa, huống gì một đất nước muốn phát triển, như Mỹ cũng trên 200 năm, Pháp, Anh trên 300 năm. Còn VN mới trên 60 năm mà đòi hỏi qúa cỡ.

Các quí vị đã bao giờ đóng góp cho đất nước (to quá),ko? hay chỉ bo bo cho mình. Thế nên, hãy thể hiện khã năng tư duy có văn hóa -tức là góp ý cho đất nước đi lên, giàu mạnh.

ADK
Tôi có một ý kiến muốn trao đổi về quan điểm của Anh Lê Công Định về mô hình đa nguyên. Mô hình đa nguyên thích hợp với tình hình hiện nay có lẽ là mô hình tam quyền phân lập: Hành, tư và lập pháp. Đồng thời, áp dụng Thượng và Hạ viện.

Thượng viện quản lý các vấn đề liên quan an ninh quốc gia. Hạ viện quản lý các vấn đề liên quan đến kinh tế và dân sinh. Để thuận tiện cho quá trình chuyển giao sang mô hình đa quyền, Thượng viện sẽ gồm các đại biểu của Đảng CS và một tỷ lệ đại biểu của các Đảng phái chính trong xã hội. Hạ viện là những đại diện do người dân bầu từ những đảng chính trị.

Đồng thời, Hiến pháp và luật pháp liên quan đến bầu cử phải được xem xét và thiết kế đảm bảo dân chủ.

Ẩn danh
Tôi xin giải thích rõ hơn cho bạn QT, Pháp là: Theo tôi quan điểm của bạn rất đúng. Tôi nghĩ là ông Lê Công Định cũng hiểu như bạn nhưng ông đang sống ở Việt Nam mà lại đăng tên thật của mình thì thế là quá dũng cảm rồi. Nên ông ta chỉ phát biểu thế thôi.

Ngoài ra tôi cũng xin góp một số ý kiến. Theo tôi Đảng nào lãnh đạo cũng không quan trọng, mà Đảng nào đem lại tự do, phồn thịch cho đất nước mới là quan trọng.

Còn với việc một Đảng lãnh đạo thì đâu đâu cũng thấy tham nhung, cửa quyền, hành dân. Những người Đảng viên CS thế hệ trước đều có mong muốn đem lại độc lập tự do cho đất nước và làm cho VN giàu mạnh sánh vai các cường quốc.

Nhưng những người vào đảng bây giờ đa số đều chỉ mong muốn được thăng quan tiến chức và có điều kiện tham nhũng được nhiều hơn. Nhưng cứ vẫn đề gì động đến uy tín của Đảng thì đều phạm húy cả thì làm sao phát triển được.

Lệ, TP. HCM
Theo tôi nghĩ thì ý kiên của ông Lê công Định rất có lý. Sau 10 năm kể từ 1975 Đảng CS Viêt nam liên tục phạm từ sai lầm này đến sai hác do bản chất giáo điều và vốn dĩ quen suốt ngày đánh nhau vì vấy họ không biết tý gì về quản lý và xây dưng kinh tế.

Đương lối XHCN của ĐCSVN thất bại thảm hại. Chính quyên không có cách nào khác là phải để cho dân tự làm ăn để cứu khỏi tình trạng khủng hoảng kinh tế trầm trọng.

Nếu Đảng CSVN muốn được công nhận là đổi mới thì ít nhất cũng phải làm đươc như Ba Lan, Tiệp, Hung và các nước XHCN Đông âu, họ đã nhường cho một nền dân chủ đa nguyên, lấy hiến pháp cai trị. Dân bầu ra chủ tịch nước quôc hội và các cơ quan hành pháp khác còn tòa án, quân đội, công an là không thuôc một đảng phái nào mà là của toàn dân để dân làm công cụ bảo vệ quốc gia.

Ninh, Little Saigon
Ông Hun Sen của Kampuchia là một nhà độc tài. Đảng Nhân Dân Cách Mạng của ông Hun Sen khuynh đảo mọi mặt từ XH, KT đến chính trị.

Các đảng phái khác trong chính trường Kampuchia là những đảng cải lương hữu danh vô thực. Ông Hun Sen để yên vì áp lực của những thế lực bên ngoài.

Nhưng những người am hiểu và sống ở Kampuchia và nếu họ không bị khùng thì họ chỉ còn cách chọn đảng của ông Hun Sen. "Một lẽ đời đơn giản như vậy ... " nhưng không phải vậy.

Bài học lịch sử mà chúng ta cần nhớ là bất cứ một cuộc cách mạng nào cũng mang đết bất hạnh vì cách mạng sẽ sinh ra kẻ thắng người thua va đẻ ra một tầng lớp cai trị và bị trị mới.

Cách mạng Nga mang đến tang tóc cho quốc gia và láng giềng họ , đối phó trước tình hình đó nước Mỹ đã chọn con đường đổi mới với chính sách New Deal của FDR.

Nếu bạn nhìn lại lịch sử thì 2 bộ mặt tư bản Mỹ trước và sau FDR khác nhau một trời một vực . Nước Nga chọn cách mạng và bay giờ họ vẫn phải trả cái giá mà họ chọn.

Nước Mỹ chọn đối mới và bây giờ họ hưỡng. Vấn đề hôm nay của Việt Nam là hình như họ không chịu tiếp tục đổi mới. Nhưng tôi dám chắc với quý vị là nếu VN có thêm một cuộc đổi mới nữa thì lần ba sau đó nước mình đầy "đa" ra đó rợp cả bóng trời .

Minh Nam, Hà Nội
Theo một chế độ nào là điều hệ trọng sống còn đối với toàn dân một nước. Không một cá nhân hay đảng phái nào có thể vỗ ngực "chọn hộ" toàn dân.

Có thể trước đây khi dân VN còn cực khổ nhìn thấy hình ảnh máy cầy trên đồng ruộng Liên Xô (trong phim ảnh) đã náo nức mong xây dựng sớm XHCN - như cha tôi nói.

Đó là suy nghĩ của thế hệ trước, khi chưa hiểu XHCN là gì và khái niệm này mơ hồ thế nào; phe XHCN chưa sụp đổ dây chuyền.

Giai đoạn đấu tranh giải phóng dân tộc thì còn đoàn kết rộng rãi; sau đó thi hành đường lối đấu tranh giai cấp để "tiến nhanh, tiến mạnh, tiến vững chắc lên XHCN" thì đau khổ ập đến ngay. Tuổi tôi mà còn chứng kiến sự thất bại liểng xiểng khi đảng ta đưa nông dân cả nước vô hợp tác xã (sau 1975).

Vậy thế hệ hiện nay nghĩ gì về "tiến lên XHCN" thì phải có ý kiến rộng rãi, tốt nhất là trưng cầu dân ý như các nước châu Âu đã hỏi ý kiến toàn dân khi xin vô EU và khi thông qua hiến pháp EU. Vài đứa bạn nói vui với tôi "không phải tiến lên XHCN mà là lùi xuống XHCN".

Sao từ ngày đảng ta lãnh đạo toàn diện và triệt để chưa thấy có cuộc trưng cầu dân ý nào vậy. Nếu sợ tốn kém thì cho một số nhà khoa học làm đề tài điều tra (theo đúng phương pháp khoa học) coi thử dân nghĩ gì.

Vô Danh
Bất cứ một đảng phái chính trị lãnh đạo nào cũng phải phải vì DÂN vì NƯỚC - Và các nhà lãnh đạo Việt Nam phải biết rằng không có đảng phái chính trị nào là muôn năm cả mà chỉ có Tổ Quốc Việt Nam là MUÔN NĂM!

Phú Ngụ, Sài Gòn
Tôi cho rằng không phải sợ gì đa nguyên. Trên thực tế nhiều nhà chính trị Việt Nam đã nghĩ đến điều này, nhưng còn vấp phải một vài sự phản đối từ những cựu đảng viên có suy nghĩ cố hữu. Theo tôi chúng ta không phải đợi lâu nữa. Chỉ khoảng 10 năm nữa thì vấn đề này chắc chắn phải là vấn đề tất nhiên.

Quốc Luân, Czech
Tôi hoàn toàn đồng ý với bạn ẩn danh. Việt nam có thể chế chính trị như bây giờ là do lịch sử và thể chế chính trị đó hoàn toàn được lòng dân. Hiện tại Việt nam KHÔNG THỂ đa nguyên được vì rằng rất nhiều thế lực nước ngoài muốn thanh toán Việt nam.

Có thể đa nguyên có mặt tích cực nhưng nếu mà đa nguyên tại Việt nam bây giờ thì một bộ phận rất nhỏ người Việt được tiếp tay tiếp tiền từ nứớc ngoài sẽ gây chiến tranh, gây đổ máu và cái đó còn nguy hại gấp ngìn lần với những hạn chế của chính thể hiện thời.

Rất mong hồn thiêng Lạc Việt vẫn còn trong mỗi các bạn để các bạn đừng quên rằng : đã có những kẻ đến cướp phá nhà cửa của người Việt nam ta hãm hiếp phụ nữ Việt nam và khi mà cha ông ta phải đổ bao nhiêu xương máu để chống lại điều đó thì lại có những tiếng nói SAU NÀY rằng sự đổ máu đó là không cần thiết !!!!! .

Ẩn danh
Tôi thấy chính phủ hiện nay có phần bảo thủ nhưng nếu nhìn ở một góc độ thì sự bảo thủ đó cũng đúng. Ngay từ khi đảng CS thế giới ra đời đã trở thành cái gai trong mắt cần phải nhổ bỏ của một số nứơc tư bản,ngày xưa có LX chống lưng ko cải cách thì thôi chứ bây giờ VN chỉ có 1 mình nếu cải cách liệu có thành công ko hay là nối bước LX.

Chắc các bạn cũng biết sau 30-4-1975 cho đến nay đã 30 năm nhưng dân việt ở hải ngoại luôn nuôi thù hận với CS trong lòng và truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác.

Họ ko nhìn những công lao của đảng cộng sản mà chỉ soi những vấn đề tiêu cực để chăm thêm lòng thù hận của mình.

Theo tui trong tình cảnh bây giờ trứơc hết phải cũng cố lại nội bộ, sửa đổi lại những chính sách sao cho hợp với thời thế với lòng dân và phải luôn lấy ý dân làm gốc. Đợi khi hòa giải đựơc với dân việt hải ngoại toàn dân chung một ý tưởng thì hãy tính đến chuyện cải cách chính trị.

QT, Pháp
Tôi thấy bài của ông Lê Công Định có rất nhiều mâu thuẫn: Nếu là đa nguyên thì phải đa nguyên ở mọi lãnh vực xã hội.

Ở một số nước Đông Âu như Tiệp khắc, Ba lan, hệ thống cộng sản độc đóan đã tan rã, nhường chỗ lại cho những hệ thống đa nguyên thật sự và vững chắc, mang lại phát triển và no ấm cho nhân dân.

Nhân dân có chủ quyền trên đất nước mình. Việt Nam muốn là nước pháp quyền thì các bộ quốc phòng, bộ công an, bộ tư pháp, các lực lượng vũ trang … phải độc lập, không tùy thuộc vào đảng phái nào hết, mà chỉ phục vụ dân.

Ngành tư pháp phải được đặt trên hết mọi đảng phái , và nhất là không thể là khí cụ phụ thuộc vào đảng CS đã từng và đang chà đạp công lý.

Còn cảnh sát an ninh, cánh tay của công lý, cũng phải đặt vào tau những con người trung trực, không thiên về đảng phái nào hết.

Quân đội phải vào tay chính quyền do dân đề cử chứ không thuộc bè phái nào hết , để tránh nguy cơ cướp đọat quyền thế bằng vũ lực.

Còn về hoàn cảnh hiện tại, Mặt Trận Tổ Quốc trên thực tế chưa bao giờ cho ai ngoài đảng CS diễn đàn phê bình đường lối chính trị của đảng, chỉ vì tổ chức này là do những đảng viên CS chỉ huy.

 
 
CÁC BÀI LIÊN QUAN
Xe công đi lễ chùa không giảm
15 Tháng 2, 2006 | Việt Nam
Ngôn ngữ đa nguyên trở lại
15 Tháng 2, 2006 | Việt Nam
Tại sao không nên sợ 'đa nguyên'
16 Tháng 2, 2006 | Việt Nam
Tháng 11 APEC họp tại Hà Nội
15 Tháng 2, 2006 | Việt Nam
TIN MỚI NHẤT
 
 
Gửi trang này cho bè bạn Bản để in ra
 
   
 
BBC Copyright Logo ^^ Trở lại đầu
 
  Trang chủ| Thế giới | Việt Nam | Diễn đàn | Bóng đá |Văn hóa | Trang ảnh |
Chuyên đề| Learning English
 
  BBC News >> | BBC Sport >> | BBC Weather >> | BBC World Service >> | BBC Languages >>
 
  Ban Việt ngữ | Liên lạc | Giúp đỡ | Nguyên tắc thông tin cá nhân